Học sinh Trần Phú lên tiếng vụ ghi âm cô giáo mắng
Gần đây, trên mạng tràn ngập thông tin bàn luận chuyện học sinh "cố tình gài bẫy ghi âm lén" giáo viên mắng mình rồi đăng lên mạng.
![]() |
|
Trường THPT Trần Phú (Hải Phòng). |
Một vài em lớp 11 chuyên lý chỉ muốn ghi âm lại những gì cô đọc sai, để rồi làm đơn yêu cầu đổi giáo viên. Nhưng không ngờ, việc xảy ra lại đúng ngày có chuyện phản ứng của em L.và cô, đồng thời, đúng ngày cô bức xúc. Hậu quả là cô không giữ được bình tĩnh mà văng loạn xạ.
Thứ hai, chính em L. - người “cãi” cô N. trong giờ tiếng Anh hôm ấy không biết rằng, trong lớp có một bạn đang mở máy thu âm. Trong đó, có cả cuộc nói chuyện kia. Lớp chuyên Lý cũng không phải là những người tung lên mạng đoạn ghi âm. Tất nhiên, cả lớp có file ghi âm.
Việc các em để nó trên mạng, cũng chỉ là để truyền tay nhau, không phải ý đồ muốn làm rùm beng, cũng như không hề có ý đồ vui dập hay “chơi đểu” giáo viên, vì nếu sự thật có bung bét ra (như bây giờ), chính các em cũng bị tiếng xấu lây khi là học sinh trong trường.
Đành rằng, “không có lửa sao có khói”. Dù thế nào đi nữa, L. cũng chỉ là một người học trò, ít nhất cũng cần giữ cái lễ của chính mình.
Nhưng không thể nói mỗi em L. sai lè lè, còn hành động của giáo viên là đúng. Đã học để trở thành cô giáo, là phải học môn tâm lí sư phạm, phải hiểu tâm lí của học sinh mới lớn.
Trường mình có nhiều thầy cô rất "teen", thỉnh thoảng cũng xưng "mày-tao" nhưng chỉ khi vui vẻ, thân thiện. Nhiều thầy cô mắng học sinh suốt, nhưng "khi nào chúng mày học chăm chỉ, học hành giỏi giang thì cô mới thôi chửi".. mà học sinh vẫn tôn trọng.
Nhưng một khi cái nhọt đã vỡ, phải để nó được kiểm tra kĩ càng, phải dùng đúng thuốc thì mới có thể lau sạch, không thể ủ mãi rồi dẫn đến ung thư.
Em sẽ thay đổi hai điều...
Kết lại, nếu là Bộ trưởng Bộ GD-ĐT, em sẽ cho thay đổi 2 điều:
Thứ nhất, em sẽ cho môn Đạo đức, cái môn mà lớp 1 chúng em được học là: phải đi đúng luật giao thông, nói dối là sai trái, không lễ phép với người lớn là hỗn láo, quay cóp là đáng xấu hổi, nói tục là không ra gì… Em sẽ cho môn Đạo đức theo suốt người ta 12 năm học. Bởi các em dù có học lớp 1 hay lớp 12 (và lớn hơn nữa), thì cũng chỉ là những đứa trẻ đang lớn, lúc nào cũng cần uốn nắn để có cách cư xử thực sự chuẩn mực chứ không quá trớn bản năng dẫn đến sự khó chịu cho người khác.
Thứ hai, em sẽ cho môn Tâm lí giáo dục nhiều tiết thực hành hơn, để mỗi giáo viên, khi xác định mình là người lái đò, dìu dắt chúng em đi, sẽ rèn luyện tính kiên trì và bình tĩnh hơn. Vì ngay từ lớp 1, chúng em đã luôn “thần tượng” giáo viên, coi thầy cô là chuẩn mực (thử hỏi có đứa trẻ lớp 1 nào không về nói: “sau này con sẽ làm giáo viên!” không?).
