Hối hận vì không bảo vệ được tình yêu, tôi quẫn bách muốn làm 'trà xanh' với người yêu cũ
GĐXH - Tôi thấy bản thân thật tệ. Vừa muốn yêu, vừa muốn chấm dứt, lại vừa muốn làm "trà xanh" trong khi chính tôi mới là người đến trước.
Tôi và cô ấy yêu nhau gần 1 năm. Thật sự, cô ấy là người phụ nữ mà tôi không thể nào quên. Từ tính cách, ngoại hình, đến nấu ăn, quê quán - mọi thứ đều giống như người con gái lý tưởng của tôi.
Nhưng chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tôi và cô ấy không cùng làng. Làng tôi có tục lệ: Hễ ai cùng họ thì không được lấy nhau, dù chỉ không hề có quan hệ huyết thống hay họ hàng gì cả. Trước khi yêu, tôi và cô ấy đều biết chuyện này. Chúng tôi biết nhiều anh chị đã lấy nhau rồi, nên tôi và em ấy quyết định sẽ chứng minh rằng tình yêu này xứng đáng để mọi người chấp nhận.
Gia đình tôi chỉ còn mẹ, chị gái và tôi. Bố mất từ lâu, mẹ một tôi ở vậy nuôi hai chị em. Ban đầu, tình yêu của tụi tôi rất êm đềm. Yêu em, tôi được là chính mình, công việc thuận lợi, sự nghiệp thăng tiến. Tôi rất hạnh phúc. Vì chưa có nhiều người biết chuyện tình này nhưng dần dần, nhiều người biết tới. Cuối cùng, mẹ tôi và bố mẹ em ấy cũng biết.

Ảnh minh họa
Nhà em còn đủ cả bố mẹ. Dù khó khăn, cô ấy vẫn cãi bố mẹ để yêu tôi. Nhưng khi mẹ tôi biết chuyện, bà rất buồn. Dù mẹ biết cô ấy là người tốt, cả gia đình tôi đều khuyên ngăn, nói rất nhiều. Nhiều lúc, tôi đã suy nghĩ rằng hay là bỏ lên thành phố sống cùng em. Sau này có thành quả rồi thì kiểu gì cả hai gia đình cũng sẽ chấp nhận.
Nhưng đời không như là mơ. Mẹ tôi dọa sẽ tự tử nếu tôi làm vậy, mẹ sẽ tuyệt vọng. Bà nói rất gay gắt, tôi đau lòng lắm. Một bên là người tôi yêu, một bên là người yêu thương, sinh ra và nuôi dưỡng tôi cực khổ.
Vậy là vào một ngày đẹp trời, tôi quyết định chia tay cô ấy. Quyết định này, đến bây giờ, tôi vẫn rất hối hận. Tôi đã phản bội lời hứa của tôi và cô ấy rồi. Tự tôi cảm thấy không cố gắng được nữa. Và giờ chúng tôi cũng không thể quay lại được nữa.
Chia tay hơn 1 năm, tôi nghe nói cô ấy suy sụp, buồn lắm. Bản thân tôi cảm thấy rất tệ. Người ta nói nếu không lấy được người mình yêu thì sẽ hối hận cả đời... Rồi tôi nghe tin cô ấy có bầu, nhưng nhà trai mãi không chịu cưới. Vì có bầu trước phải làm lễ đi cửa sau, sợ bị xui 3 năm, nên khi con được 3 tuổi mới được cưới.
Lúc ấy, tôi chỉ muốn chạy tới và ôm em thật lâu. Tôi rất muốn nói: "Hãy để anh cưới em, yêu em được không?" Nhưng tôi đã không làm vậy. Rồi em và bố của đứa bé cũng lấy nhau. Nhưng nhìn em, tôi thấy em không hạnh phúc cho lắm. Sinh con xong, em vẫn xinh, vẫn rực rỡ, vẫn chói sáng - vẫn là điều gì đó mà cả đời này tôi sẽ không thể có được nữa.
Nói đến đây, tôi thấy bản thân thật tệ. Vừa muốn yêu, vừa muốn chấm dứt, lại vừa muốn làm "trà xanh" trong khi chính tôi mới là người đến trước. Cũng chỉ tại tôi không quên được, cũng chỉ tại tôi không dám yêu, không dám quyết liệt hơn để bảo vệ tình yêu của hai đứa.
Bây giờ, gặp nhau (vì cùng làng nên dễ gặp), tôi vẫn còn yêu cô ấy lắm. Vẫn không dám chạm mặt nhau luôn. Mẹ tôi lại giục cưới. Mai mối thôi, chứ trái tim tôi chắc cũng chẳng mở ra lần nào nữa.
Nhưng tôi còn yêu cô ấy quá. Vậy thì nên làm gì? Nên cưới vợ để mẹ vui lòng, hay đi tu để chờ ngày em ấy bỏ chồng rồi tôi lại được yêu?
Tôi đang sống mà thực sự chỉ là sống thôi. Lấy ai đối với tôi giờ không còn quan trọng nữa. Tôi thật sự rất tệ.
Mong được mọi người cho một lời khuyên. Làm sao để thoát khỏi suy nghĩ về cô ấy? Làm sao để bớt đau khổ? Lo chu toàn cho gia đình rồi, bây giờ tôi phải làm sao đây?
Không chồng con, tuổi già tôi sống hạnh phúc trong căn biệt thự khiến cả làng ghen tị
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Bước vào tuổi già mà không có chồng con bên cạnh, tôi vẫn khiến cả làng ngưỡng mộ bởi cuộc sống đủ đầy, ấm áp.
Vì tôi ở rể nên vợ không cho phép biếu tiền Tết nhà nội bằng nhà ngoại
Tâm sự - 22 giờ trướcTôi dành 10 triệu đồng sắm Tết cho bố mẹ vợ, biếu nội ngoại mỗi bên 10 triệu nhưng vợ không chịu, bảo vì tôi ở rể nên tiền biếu bên ngoại nhất định phải nhiều hơn.
Bà Tâm xin nghỉ sau 20 năm làm giúp việc, chủ nhà nhất quyết ngăn cản rồi làm một việc khiến bà sốc ngang
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm giúp việc trong một căn biệt thự suốt 20 năm, đến lúc thu dọn đồ đạc xin nghỉ, bà Tâm không ngờ mình lại bị níu chân hết lần này đến lần khác.
3 thế hệ chui trong căn hộ bé tí vì lỡ bán đất quê, giá nhà Hà Nội tăng như gió
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 2 ngày trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 3 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?


