Khi người già cũng nhọc nhằn vì... Tết

| Gia đình

GiadinhNet - Vì nghĩ phận làm con thì không được bỏ quê hương mà đi nên mặc dù đã 78 tuổi, đôi chân đã không thể tự mình đi lại được, mặc dù tất cả con cháu đều đã sinh sống và lập nghiệp nơi thành phố... nhưng Tết nào bà cũng bắt các con đưa mình vượt cả nghìn cây số về quê để “lo Tết cho các cụ”.


Người già mỗi dịp Tết đến đều muốn về quê (ảnh minh họa không liên quan đến bài viết). Ảnh: Internet

Người già mỗi dịp Tết đến đều muốn về quê (ảnh minh họa không liên quan đến bài viết). Ảnh: Internet

Vượt cả nghìn cây số về ăn Tết chỉ vì mẹ già không muốn sống xa quê

Đó là câu chuyện của bà Hanh ở một huyện miền núi của tỉnh Quảng Bình. Bà Hanh năm nay 78 tuổi. Chồng bà mất cách đây 10 năm. Bà Hanh có 3 người con, đã lập gia đình nhưng đều ở xa. Hai người con trai của bà Hanh đều sinh sống lập nghiệp và có nhà cửa đề huề ở Biên Hòa, Đồng Nai. Con gái của bà lấy chồng, sinh con và làm việc tại Hà Nội.

Trước đây, khi ông Thiện, chồng bà Hanh còn sống thì ngày Tết, con cháu ở cả hai miền Nam, Bắc đều kéo về tụ họp đầy đủ. Con cháu dù có thiếu thốn, dù có làm ăn thất bát thế nào đi chăng nữa thì cứ đến Tết là phải về quê, không cần phải suy nghĩ, không cần phải bàn cãi. Các cô con dâu hay rể, dù muốn dù không, vẫn cứ phải lục tục theo chồng theo vợ về quê ăn Tết. Thế nhưng, khi ông Thiện lâm bệnh nặng, hai người con trai đã đưa bố mình vào Biên Hòa để gần bệnh viện và tiện chăm sóc. Rồi ông Thiện mất ở Biên Hòa. Ông Thiện có ba người em ruột đều ở Biên Hòa nên cuối cùng cả gia đình đã thống nhất để ông yên nghỉ ở nghĩa trang nơi này.

Từ ngày ông Thiện mất, ba người con của bà Hanh đều khuyên mẹ bán nhà ở Quảng Bình để vào ở gần con gần cháu. Nhưng bàn đi bàn lại bao nhiêu năm, bà Hanh vẫn không chịu bán. Lý do bà Hanh không thể bán nhà ở quê được là vì trong suy nghĩ của bà, chồng bà là con trai trưởng, khi chồng bà mất thì bà phải thay chồng lo hương khói cho bàn thờ tổ và mộ phần bên nhà chồng. Trước đây khi bà Hanh còn khỏe mạnh, bà thường vào Nam ra Bắc liên miên. Khi thì ra Hà Nội chơi với con gái và các cháu ngoại. Khi thì vào Nam ở với con trai và các cháu nội. Nhưng ở đâu thì ở, dù con cháu có giữ chân bà thế nào thì bà cũng chỉ ở được vài tháng ở thành phố rồi cũng xách gói về quê. Thế nên thành ra hầu hết thời gian trong năm bà Hanh cứ thui thủi ở quê một mình làm bạn với con chó, con mèo, với đàn gà luống rau trong vườn.

Cũng từ ngày ông Thiện mất, việc tổ chức ăn Tết ở đâu là một vấn đề vô cùng nan giải đối với hai người con trai của bà Hanh. Nếu về với mẹ thì không thắp hương hàng ngày được cho cha trong mấy ngày Tết. Mà nếu ở lại thắp hương cho cha thì lại không về ăn Tết được với mẹ. Vì thế, hai người con trai bà Hanh thường phải chia nhau theo cách: Năm nay anh về với mẹ thì em ở lại thắp hương cho cha. Sang năm sau nếu anh ở lại thắp hương cho cha thì em về với mẹ. Có năm thì gia đình con gái bà Hanh về quê ăn Tết. Những năm đó, gia đình hai người con trai bà Hanh mới được sum vầy bên nhau, tuy nhiên họ vẫn cảm thấy trống trải vì không được ở gần mẹ. Cũng có năm, do người này vì công việc phải trực Tết, người kia phải về ăn Tết bên quê chồng, người thì vợ mới sinh... nên cuối cùng bà Hanh phải ăn Tết một mình. Sau năm đó, các con bà Hanh càng quyết liệt hơn trong việc thuyết phục mẹ bán nhà, rước bàn thờ tổ vào Biên Hòa để thờ tự như họ đang thờ tự cha mình nhưng bà Hanh vẫn không chịu nghe. Bà Hanh còn bảo đứa cháu nội đích tôn quay trở về quê sinh sống nhưng đương nhiên là cậu bé không chịu. Bởi không chỉ bố mẹ cậu bé đã có cuộc sống ổn định nơi thành phố mà ngay cả cậu bé cũng đã có một quê hương mới của mình, đó là nơi cậu đã được sinh ra và lớn lên.

Cách đây ba năm, bà Hanh bị bệnh đĩa đệm đầu gối không thể đi lại được. Vì bệnh tình nên cuối cùng bà đành chấp nhận vào Biên Hòa ở với các con của mình. Tuy nhiên, việc bán nhà rồi rước bàn thờ tổ theo là bà không đồng ý. Dù ở trong Nam nhưng cứ ngày Tết là bà bắt các con đưa bà về quê để “lo hương khói cho các cụ”. Vì thế suốt ba năm nay, năm nào hai người con trai của bà đều phải bố trí một người đưa mẹ về quê “lo” Tết.

Cha mẹ lên thành phố ở với con thì ai hương khói cho tổ tiên?

Nhận định về trường hợp của gia đình bà Hanh, nhà nghiên cứu tâm lý Nguyễn An Chất, Công ty tư vấn An Việt Sơn cho rằng, nguyên nhân khiến người mẹ già trong câu chuyện trên phải dùng dằng giữa đi và ở là vì trong suy nghĩ của bà, phận làm con, làm cháu thì không được bỏ quê hương mà đi. Suy nghĩ của bà cũng là suy nghĩ khá phổ biến của nhiều người lớn tuổi hiện nay. Trường hợp như của bà Hanh không phải là hiếm. Nhiều người mặc dù con cháu sinh sống và định cư nơi thành phố nhưng bố mẹ già vẫn kiên quyết không rời xa quê nhà, không cho ai được động vào hay thậm chí là không được phép có ý nghĩ di chuyển hay rước bàn thờ tổ tiên đi theo con.

Chính cách nghĩ đó nên khi con cái đi làm ăn và lập nghiệp xa quê, vấn đề báo hiếu cha mẹ già là vấn đề khiến họ phải suy nghĩ và dằn vặt nhiều nhất. Nhiều người đã không thể tìm ra đáp án gì khả quan hơn ngoài việc đi đi về về mỗi khi Tết đến xuân sang.

Ngân Khánh

Ý kiến của bạn
Tags:
4 cách giúp bạn vượt qua tổn thương tình cảm: Đừng để nỗi đau giữ chân hạnh phúc của chính mình

4 cách giúp bạn vượt qua tổn thương tình cảm: Đừng để nỗi đau giữ chân hạnh phúc của chính mình

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Sau một cuộc chia tay hay biến cố trong tình yêu, nhiều người mất rất lâu để chữa lành những tổn thương trong lòng. Thay vì chìm trong cảm xúc tiêu cực, bạn hoàn toàn có thể từng bước lấy lại sự cân bằng bằng những cách đơn giản nhưng hiệu quả, từ học cách chấp nhận, yêu thương bản thân đến mở lòng với những điều tích cực phía trước.

3 thứ càng 'tích trữ' trong gia đình càng dễ khiến vợ chồng xa cách, gia đạo bất an

3 thứ càng 'tích trữ' trong gia đình càng dễ khiến vợ chồng xa cách, gia đạo bất an

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Nhiều người nghĩ của cải càng nhiều thì gia đình càng hạnh phúc, nhưng theo lời dạy của người xưa, có 3 "thứ vô hình" nếu cứ âm thầm tích trữ lại dễ khiến các thành viên xa cách, mất niềm tin và làm gia đạo bất an. Đó là những điều tưởng nhỏ nhưng có thể âm thầm bào mòn hạnh phúc nếu không được tháo gỡ đúng lúc.

Nhiều người càng hiền càng bị bắt nạt: Người thực sự có bản lĩnh đều giữ 2 nguyên tắc này

Nhiều người càng hiền càng bị bắt nạt: Người thực sự có bản lĩnh đều giữ 2 nguyên tắc này

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Trong cuộc sống, không ít người thường xuyên bị xem nhẹ, bị lợi dụng hoặc bị bắt nạt, dù họ không hề kém cỏi hay thiếu năng lực. Điều khiến họ rơi vào tình cảnh ấy đôi khi chỉ là vì quá nhẫn nhịn, quá dễ thỏa hiệp và không biết giữ giới hạn cho bản thân. Theo tâm lý học, người thực sự khiến người khác nể trọng không phải là người nóng nảy hay hung hăng, mà là người biết mềm mỏng đúng lúc và cứng rắn đúng chỗ.

Sau tuổi 50, làm 4 việc này để có tuổi già an yên, hạnh phúc

Sau tuổi 50, làm 4 việc này để có tuổi già an yên, hạnh phúc

Gia đình -

GĐXH - Có người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi sự nghiệp, tiền bạc và những kỳ vọng không có điểm dừng. Nhưng càng đi qua nhiều thăng trầm, con người càng nhận ra điều quý giá nhất không phải là chạy nhanh hơn người khác, mà là biết dừng lại đúng lúc để sống trọn vẹn với chính mình. Nửa đời sau, sống chậm không phải là buông xuôi, mà là lựa chọn một cách sống tỉnh táo và sâu sắc hơn.

3 câu cha mẹ từng dặn, ngày trẻ không thích nghe, càng nhiều tuổi càng thấy đúng

3 câu cha mẹ từng dặn, ngày trẻ không thích nghe, càng nhiều tuổi càng thấy đúng

Gia đình -

GĐXH - Có những lời cha mẹ từng nhắc đi nhắc lại khiến chúng ta thấy phiền, thậm chí cho rằng đã lỗi thời. Nhưng khi bước qua nhiều thăng trầm của cuộc sống và nhìn người thân ngày một già đi, nhiều người mới hiểu đó không chỉ là lời dạy mà là những bài học được đúc kết từ cả một đời người.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.