Không dám lấy chồng vì sợ một điều
Dù tìm được người mình yêu nhưng tôi ngập ngừng, đau khổ không dám quyết định chuyện trăm năm vì lo sợ tương lai không có ai hương khói cho mẹ già.
Mẹ góa chồng khi đang mang thai tôi. Một thân một mình, mẹ cầm cố căn nhà nhỏ của cha lấy tiền lo ngày vượt cạn.
Ít học lại mang bệnh tim bẩm sinh, có thêm tôi, cuộc sống của mẹ càng thêm khó nhọc. Năm tôi lên 10 tuổi, vì không có tiền chuộc, căn nhà nhỏ của mẹ cũng bị chủ nợ lấy đi.
Không còn chỗ ở, mẹ dắt tôi vào Nam gánh nước, rửa chén thuê. Tôi lớn lên trong căn nhà trọ dột nát nằm cuối con hẻm tối đen, lởm chởm đất đá như đường hầm bỏ hoang.
Khó khăn bủa vây nhưng tôi mạnh mẽ, nghị lực trước nghịch cảnh. Tôi vượt qua mặc cảm đứa không cha, con bà bới rác, nhặt ve chai, bán vé số… để đến trường đi học.
Tôi học với mong muốn duy nhất là đủ điều kiện xuất khẩu lao động.
Tôi nghĩ chỉ có con đường ấy mới thay đổi được cuộc đời mình, lo được cho mẹ. Thế nên sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi không thi đại học mà làm hồ sơ sang Nhật làm việc.
Tôi ngập ngừng, đau khổ không dám quyết định chuyện trăm năm vì lo sợ tương lai không có ai hương khói cho mẹ già. Ảnh minh họa: P.X
Ngày tôi xuất ngoại, mẹ nước mắt lưng tròng. Mẹ năn nỉ tôi ở lại bởi không muốn xa nguồn động lực sống duy nhất của mình.
Nhưng hình ảnh mẹ không dám ăn ngon, bệnh không dám đi khám khiến tôi đau đớn. Tôi sợ khi mẹ già đi, bệnh tật nhiều thêm mà mình không thể chăm lo nên quyết định ra đi.
Nơi xứ người, tôi lấy công việc làm niềm vui, cố gắng tích góp từng ngày. Sau 8 năm, tôi có được một chút vốn nhỏ rồi quyết định về nước.
Từ ngày tôi về nước, mẹ không còn phải ngày buôn thúng bán bưng, đêm nhặt ve chai nữa. Dù vậy, mẹ cũng yếu đi nhiều. Mẹ giục tôi lấy chồng. Bà muốn có cháu ngoại trước khi không còn đủ sức bồng bế.
Nhưng tôi mãi không yêu được ai cho đến khi gặp người đàn ông hiện tại. Anh là người Việt nhưng gia đình định cư ở Canada.
Chúng tôi yêu nhau và có đủ thời gian để tin rằng nếu chung sống, cả hai sẽ có hạnh phúc.
Biết chuyện, ban đầu mẹ tôi cũng lo lắng chuyện môn đăng hộ đối. Nhưng tình cảm, biểu hiện của anh và gia đình nhanh chóng xóa tan mọi lo lắng, mặc cảm của bà.
Từ ngày biết chúng tôi lên kế hoạch kết hôn, mẹ tôi vui lắm. Niềm vui ấy dường như khiến các vấn đề về tim mạch, cao huyết áp của bà giảm đi.
Thấy mẹ vui, tôi hạnh phúc gấp bội. Chưa bao giờ tôi háo hức, chờ đợi chuyện kết hôn, lấy chồng như lúc này. Thế là tôi chủ động bàn với anh chuyện cưới xin, nơi ở sau khi trở thành vợ chồng.
Tôi mong ở gần mẹ để báo hiếu, bù đắp cho bà sau những năm tháng hy sinh tất cả vì con. Nhưng gia đình anh không đồng ý.
Anh được yêu cầu phải về nước chăm sóc bố mẹ già, quản lý công ty riêng. Mẹ anh còn liên hệ, nhờ bà thông gia tương lai góp ý, tác động để chúng tôi sang Canada sau khi kết hôn .
Cũng như tôi, anh là con trai một nên có trách nhiệm phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ già. Anh đề nghị sau khi thành vợ chồng sẽ bảo lãnh tôi và mẹ ra nước ngoài sinh sống.
Mẹ tôi nhất quyết không đồng ý. Bà nói mình có tuổi rồi, không muốn sinh sống ở xứ người, càng không chịu ở nhờ nhà ông bà thông gia.
Biết chuyện, tôi rất buồn. Tâm trí tôi rối bời bởi không biết phải đưa ra quyết định như thế nào. Tôi yêu anh, muốn cùng anh sống hạnh phúc hết phần đời còn lại.
Cuộc sống, công việc của tôi cũng sẽ tốt hơn nếu đến với anh. Đánh mất anh, tôi cảm thấy có lỗi với chính cuộc đời của mình.
Nhưng nếu chọn anh, tôi sẽ không được gần gũi, chăm sóc mẹ như mong ước bấy lâu. Nghĩ đến việc lúc trái gió trở trời, mẹ không có ai bên cạnh, lòng tôi lại quặn thắt.
Xa xôi hơn, tôi sợ một khi mẹ về trời, tôi ở xứ người sẽ không có ai hương khói cho mẹ. Bởi chắc gì gia đình chồng đã cho phép tôi thờ mẹ trong nhà họ.
Cả đời này, mẹ đã cô đơn, thui thủi một mình nuôi con. Tôi không muốn đến đi nhắm mắt, mẹ vẫn chỉ một mình lạnh lẽo. Bên tình bên hiếu khiến tôi mông lung, mệt mỏi vô cùng. Tôi phải làm sao đây?
Độc giả L.K.C.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 16 phút trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.