Lạnh nhạt với bố thời trai trẻ, tôi hối tiếc khôn nguôi mỗi mùa Vu Lan về
Giận rồi lạnh nhạt với bố suốt thời trai trẻ, tôi đánh mất tình cảm gia đình. Giờ đây mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại chìm đắm trong sự hối tiếc khôn nguôi.
Ngày còn nhỏ, tôi thường nghe mẹ than thở, oán trách bố để vợ con sống trong cảnh thiếu trước hụt sau.
Mẹ nói chỉ vì bố hèn nhát, không dám đòi phần đất đai, tài sản từ ông bà nội nên gia đình mới lâm vào cảnh khó khăn, con cái thua thiệt bạn bè.
Những câu nói ấy hằn sâu trong tâm trí tôi. Mỗi khi thấy bạn bè mặc áo đẹp, có xe đạp mới, còn mình phải đi bộ đến trường... tôi lại nhớ đến những câu nói ấy.
Cứ thế, lòng tôi dấy lên cơn giận âm ỉ. Tôi tin rằng mọi sự khó khăn, bất hạnh của mình là tại bố.
Vì thế tôi ghét ông, xem ông là kẻ hèn nhát, không biết lo cho gia đình. Cơn giận khiến tôi không tôn trọng bố, thường xuyên cãi lời ông.
Ảnh minh họa: P.X
Đến tuổi dậy thì, tôi biết yêu và bắt đầu sĩ diện. Tôi đòi hỏi đủ thứ nhưng không được đáp ứng nên bắt đầu công khai chống đối bố.
Trong một lần xung đột với tôi, bố giải thích việc không về quê đòi tài sản với ông bà nội rằng: “Bố mẹ rời quê, xa ông bà nội khi còn trẻ. Suốt mấy chục năm qua, bố mẹ không ở gần chăm sóc, phụng dưỡng ông bà ngày nào.
Là con, khi bố mẹ già đi thì phải chăm lo, phụng dưỡng. Bố mẹ không làm được điều đó ngày nào thì làm sao có thể đòi hỏi ông bà chia tài sản, tranh giành với chú, bác vẫn luôn cận kề, chăm lo cho ông bà”.
Nhưng khi ấy, tôi đâu chịu hiểu. Trong mắt tôi, ông vẫn là người khiến cả nhà khổ cực, khiến tôi mang mặc cảm thua thiệt. Trong lòng tôi vẫn chất chứa sự oán trách bố.
Vì vậy, những năm đi học xa, tôi không muốn về nhà. Nếu có về tôi cũng chỉ nói chuyện với mẹ và lạnh nhạt với bố. Ông quan tâm, hỏi han, tôi cũng chỉ trả lời vài câu qua loa.
Rồi khi lập gia đình, có con nhỏ, tôi mới hiểu thế nào là gánh nặng làm cha. Nuôi một đứa trẻ thôi đã bao vất vả, huống chi bố tôi từng gánh cả gia đình qua những ngày cơ cực nhất.
Nhìn con ríu rít gọi ba, tôi chợt nhớ đến ánh mắt bố năm nào. Ông luôn dõi theo tôi dù tôi lạnh nhạt, tỏ ra cộc cằn với mình. Tôi bắt đầu cảm thấy mình có lỗi với bố.
Nhiều lúc, tôi muốn nói lời xin lỗi, muốn ôm lấy ông. Nhưng lòng kiêu hãnh, sĩ diện đã ngăn tôi lại.
Trước đây, mỗi dịp Rằm tháng 7 , mẹ lại gọi tôi về thăm nhà. Nhưng vì sự cố chấp của bản thân, tôi viện cớ bận rộn để ở lại thành phố.
Để mẹ bớt buồn, tôi chỉ gọi điện về hỏi thăm. Mỗi lúc như vậy, bà lại khoe bố làm nồi vịt nấu chao ngon lắm. Đây là món tôi và mẹ thích nhất. Nói xong, mẹ lại hướng màn hình điện thoại về phía mâm cơm có món vịt nấu chao nghi ngút khói.
Dù vậy, tôi vẫn không muốn thỏa hiệp với bản thân, không chịu quên đi cái tôi cố chấp. Thế rồi một ngày mẹ gọi điện báo tin bố mất.
Tôi bần thần, lồng ngực đau nhói. Bất giác tôi nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống. Lúc ấy, cơn giận âm ỉ trong tôi tan biến, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh bố ngồi trước hiên nhà, ánh mắt hiền từ, bữa cơm Rằm tháng 7 với nồi vịt nấu chao nghi ngút khói…
Rồi tôi bật khóc như một đứa trẻ trong sự hối hận tột cùng. Tôi tự trách mình và hối tiếc vì đã không kịp nói một lời xin lỗi, không kịp gọi một tiếng “bố” đầy trân trọng.
Những năm gần đây, mỗi mùa Vu Lan về, nhìn những người may mắn còn được cài bông hồng đỏ trên ngực áo, lòng tôi lại gợn lên sự hối hận.
Khi tôi nhận ra rằng cơ hội ở bên cha mẹ không phải lúc nào cũng chờ đợi ta, một khi để lỡ, đó sẽ là nỗi day dứt của cả cuộc đời thì đã quá muộn màng.
Độc giả L.M.B.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sựGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.