Lấy chồng tỉnh lẻ, 15 năm tôi chưa được ăn Tết nhà mẹ đẻ
Lấy lý do cả năm đã ở gần nhà mẹ, chồng và gia đình chồng luôn muốn chúng tôi dành cả đợt Tết ở quê nội, từ ngày bắt đầu được nghỉ tới khi đi làm lại.
Tôi lấy chồng đã 17 năm. Ngoại trừ năm đầu tiên có bầu, chờ vỡ đê đúng dịp Tết, còn lại suốt 15 năm nay, gia đình tôi đều khăn gói về ăn Tết quê nội.
Nhà chồng tôi cách Hà Nội chưa đầy 100km. Chúng tôi gặp nhau khi anh ra Hà Nội học đại học, rồi yêu nhau, lấy nhau. Cưới nhau xong, chúng tôi được bố mẹ hai bên dồn góp đỡ đần cho nên cũng có nhà riêng, ở cách nhà mẹ đẻ tôi 2km.
Hai vợ chồng tôi cưới nhau đầu năm, vì thế, đến gần Tết tôi ôm bụng bầu 9 tháng, chờ ngày đẻ. Năm đó, chồng tôi tạt về chúc Tết ông bà nội rồi quay ra Thủ đô, hai vợ chồng ăn Tết đơn giản ở nhà riêng, chạy qua chạy lại ông bà ngoại, rồi Mùng 3 Tết tôi sinh con, ăn Tết tiếp tại viện.
Suốt 15 năm nay, gia đình tôi đều về ăn Tết quê nội. (Ảnh minh họa: Tuổi Trẻ Online)
Từ năm thứ 2 sau khi cưới, cứ cơ quan bắt đầu nghỉ là chúng tôi đùm to đùm nhỏ về quê chồng. Năm nghỉ 7 ngày thì về 7 ngày, năm nghỉ 9 ngày thì về 9 ngày, bao giờ cũng đến buổi chiều nghỉ cuối cùng mới lục tục rời quê đi. Nhà cửa ở Hà Nội cũng đóng kín, đưa chìa khóa nhờ ông ngoại thắp hương giùm Đêm 30, sáng Mùng 1; còn lại đến khi ở quê lên chúng tôi mới làm lễ hóa vàng.
Một, hai năm đầu tiên, tôi thấy việc này rất bình thường (vì tôi nghĩ năm trước làm dâu đã không về). Nhưng đến năm thứ ba, thứ tư, khi tôi ngỏ ý muốn chia thời gian ăn Tết ở quê và Hà Nội thì chồng tôi vận động " bình thường đã ở gần ông bà ngoại rồi, có cái Tết dành cho ông bà nội ".
Chồng tôi cũng ý tứ ở quê Tết nhất rườm rà, thăm hỏi nhiều, mình đi xa phải về qua lại đủ chỗ cho chu toàn; còn ông bà ờ Hà Nội thì qua biếu quà sớm, sau Tết lên lại sang vui vầy, ông bà đơn giản không nghĩ ngợi gì đâu.
Tôi xuôi tai cũng nghe theo chồng. Cứ thế, chúng tôi lại qua cái Tết thứ năm rồi thứ sáu, rồi đến cả thứ mười thì mẹ tôi ốm. Năm đó, tôi lại một lần nữa bày tỏ nguyện vọng được ra Hà Nội sớm từ Mùng 2. Lần này, không phải chồng tôi mà cả gia đình chồng có ý kiến, vẫn lý do rằng tôi quanh năm ở gần nhà ngoại rồi, Tết phải ở nhà nội là đúng lẽ. Mẹ chồng tôi thì lựa hơn, bảo để hóa vàng xong rồi đi (nhà chồng tôi hóa vàng chiều Mùng 3). Cuối cùng, vẫn là sáng Mùng 4 tôi mới về được nhà mình, qua thăm mẹ, trong khi hôm sau đã phải đi làm.
Sau lần đó, tôi đã cãi nhau với chồng một trận. Tôi cho rằng anh và gia đình anh ích kỷ, không nghĩ tới người khác. Ngày Tết, gia đình nào cũng có nhu cầu xum vầy, vậy mà anh mặc nhiên cho đó như quyền lợi chỉ của đàn ông, của nhà nội. Chúng tôi căng thẳng tới mức đã ly thân, tôi xách va ly về ngoại.
Nhưng mẹ tôi lại là kiểu phụ nữ chất phác, suy nghĩ rất giản đơn. Với mẹ, hạnh phúc của con cái mới là quan trọng nhất. Mẹ tôi mắng tôi không biết sống, không biết hy sinh. Mẹ bảo mẹ không cần gì ở mấy ngày Tết. Mẹ tự điện thoại xin lỗi ông bà nội, tự gọi chồng tôi qua trò chuyện rồi đuổi tôi về. Cuộc đấu tranh để được ăn Tết của tôi chấm dứt với chiến thắng thuộc về chồng tôi, khi không một ai đứng về phía tôi, với quan điểm công bằng tôi muốn cả.
Từ đó đến nay, lệ cũ vẫn duy trì. Tôi dù rất buồn nhưng không dám nói. Chồng tôi cũng mặc nhiên coi đó như một điều bình thường, không hề đả động ý kiến gì nữa.
Tôi có nên đấu tranh một lần, để bố mẹ tôi có được cái Tết con cái xum vầy? (Ảnh minh họa)
Xin được chia sẻ thêm, gia đình tôi chỉ có hai chị em. Em trai tôi cũng lấy vợ ở quê, tận miền Trung. Nhưng cách năm bố mẹ tôi lại giục vợ chồng em về ngoại ăn Tết. Những năm đó, bố mẹ tôi chỉ ăn Tết một mình.
Trước, còn khỏe, sau Mùng 1 thăm hỏi họ hàng là bố mẹ đi chơi, du lịch, thậm chí nhiều năm gọi xe về quê chơi với thông gia; nhưng mấy năm nay từ sau khi mẹ ốm, bố mẹ chỉ ở Hà Nội, loanh quanh trong nhà.
Ngày thường, tiếng là ở gần, nhưng tôi đi làm cả ngày, bọn trẻ học thêm suốt, lâu lắm cuối tuần mới qua bố mẹ. Các ngày lễ trong năm, hầu như chiều chồng, tôi và bọn trẻ cũng đều cùng anh về quê nội. Tính ra một năm, nhà ngoại tôi chẳng được mấy bữa cơm đoàn tụ đầy đủ cả chị em con cháu.
Năm nào Giao thừa, tôi gọi điện, mẹ tôi cũng kể chuyện tíu tít mẹ đang làm này, mẹ đang làm kia. Nhưng tôi biết mẹ nhớ con nhớ cháu rất nhiều, là nói vậy cho tôi yên tâm. Có năm khi tôi ở quê lên, rẽ qua nhà, đồ Tết vẫn gần như còn nguyên. Chỉ mâm cúng đêm giao thừa và sáng Mùng 1, bố mẹ cứ hâm nóng lên ăn lại mãi với nhau.
Tôi thương bố mẹ mình và cảm thấy tủi thân cho bố mẹ khi sinh ra một đứa con gái không biết cách sống để có được sự chia sẻ của chồng, không biết đấu tranh cho những điều bản thân nghĩ là hợp lý, đúng đắn, như tôi.
Giờ Tết lại sắp đến. Bố mẹ tôi đã yếu lắm rồi, qua tuổi 75. Con cái tôi đã có nhiều mối quan hệ thầy cô, bạn bè muốn đến thăm nhau. Tôi cũng có phần mệt mỏi mỗi kỳ nghỉ Tết quần quật cơm nước, cúng bái, khách khứa, chào hỏi. Nhưng chồng tôi chưa nói gì với vợ đã điện thoại về quê, vẫn bảo 29 sẽ về, vẫn tưng bừng hẹn hò hội bạn này, anh em kia bữa nào tất niên, bữa nào tân niên.
Liệu, tôi có nên đấu tranh một lần, có nên nói thẳng với chồng và gia đình chồng tôi, rằng tôi không muốn một ngày nào đó hối hận khi bố mẹ gần trăm tuổi chưa một lần được con gái, con rể và các cháu qua chúc Tết; rằng tôi không muốn duy trì cái nếp nghĩ, cái quy định ích kỷ này nữa không?
Xin các bạn cho tôi một lời khuyên.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 3 giờ trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.
Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.
Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcDù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.
Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.
Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sựGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.