Hà Nội
23°C / 22-25°C

Lỡ làm người ta dính bầu nên phải cưới, nỗi khổ không ai thấu của tôi

Thứ ba, 12:00 12/12/2017 | Tâm sự

Tôi là một người đàn ông bất hạnh.Tôi có ăn học đàng hoàng, có sự nghiệp. Vậy mà chỉ vì một chút nông nổi sai lầm, tôi đã phải trói buộc đời mình với một cô gái vừa nghèo vừa ít học. Tôi đã bị lừa, có lẽ là như vậy.

Vợ tôi đẹp, đó là điều không ai phủ nhận. Sắc đẹp của cái tuổi chớm đôi mươi càng rạng ngời và tươi tắn. Đàn ông thường rất dễ dãi với cái đẹp. Mỗi lần ngồi ở quán cà phê đó nhìn em chạy đi chạy lại như con thoi theo yêu cầu của khách, mồ hôi mướt ra trên trán trông rất đáng yêu. Khách hàng đều tìm cớ kéo cô ấy đứng lâu hơn để trêu đùa, tán tỉnh vài câu. Những ánh mắt háo sắc nhìn cô ấy một cách sỗ sàng, thậm chí buông lời cợt nhả không thèm e ngại.

Từ kinh nghiệm gần 10 năm tình trường của mình, tôi biết một cô gái tỉnh lẻ rời quê lên phố mưu sinh như em thì cần gì. Và tôi đã lấy lòng được cô ấy. Tôi đã có được cô ấy. Với tôi mà nói đó là một chiến công. Tôi định chỉ yêu đương cho vui thôi, con ong đã tỏ lối về rồi sẽ bay. Thế nhưng cô ấy thực sự không hề giản đơn như tôi nghĩ.

Một tối cô ấy hẹn gặp tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc với một thông báo “sét đánh”: “Em có bầu rồi”. Sau phút ngỡ ngàng, tôi bắt đầu nổi giận:

- Anh đã bảo em phải tự biết cách phòng tránh đi mà. Dù sao cũng lỡ rồi, anh sẽ đưa em đi “giải quyết”.

- Không, em sẽ không bỏ nó, và anh phải có trách nhiệm với em và con.

Dĩ nhiên, đó không phải là điều tôi muốn. Tôi vừa cố gắng khuyên nhủ cô ấy vừa trì hoãn. Nếu cô ấy không bỏ cái thai thì tôi sẽ “cao chạy xa bay”. Thành phố này rộng như vậy, nếu tôi không muốn gặp thì em đừng hòng tìm thấy. Em muốn chịu khổ thì tôi tùy em vậy.

Thế nhưng một chiều đi làm về, tôi hoảng hốt thấy cô ấy ngồi trong nhà với mẹ tôi, nước mắt đầm đìa trên mặt. Chẳng còn cách nào khác, tôi buộc phải cưới cô ấy.

Tôi tưởng cô ấy gái quê khờ khạo hiền lành, hóa ra cũng là một con cáo già. Chẳng biết cô ấy bằng cách nào biết cả nơi tôi ở, nơi tôi làm việc. Muốn lấy một tấm chồng đàng hoàng, có hộ khẩu thành phố quả là chẳng khó khăn gì. Đàn bà thật đáng sợ.

Sau khi cưới, vì bầu bì cô ấy nói không thể làm phụ quán cà phê nữa vì sợ ảnh hưởng đến con. Vậy là tôi đã phải lo cho mẹ giờ còn phải nuôi vợ.

Mỗi ngày tôi đưa cho cô ấy một trăm nghìn lo chợ búa. Còn tiền điện nước hàng tháng tôi trả. Vậy mà lúc nào cô ấy cũng kêu thiếu, kêu chừng ấy không đủ, giá cả đắt đỏ này kia. Tôi thấy chán vô cùng, cô ấy đã không làm ra tiền lại còn không biết tiết kiệm.

Hàng ngày tôi đi làm kiếm tiền rất mệt mỏi, vậy mà về đến nhà là cô ấy nhờ cái nọ, cái kia. Khi thì “phơi hộ em chậu đồ, cầu thang lên sân thượng trơn quá em sợ ngã” Khi thì “em đang nấu dở, anh quét hộ em cái nhà”. Tôi chẳng biết cả ngày cô ấy ở nhà làm gì mà cứ hễ thấy tôi ló mặt vào nhà là sai vặt. Tôi đi làm chưa đủ, về nhà còn phải hầu cô vợ vô công rỗi nghề, nhiều khi bức xúc không chịu được. Tôi bảo cô ấy “Nếu không làm được thì nhịn ăn lấy tiền mà thuê ôsin”. Có vậy mà cô ấy khóc, kêu tôi vô tình, vô tâm, quá đáng.

Nhưng điều đáng sợ nhất là vợ chồng tôi không thể nói chuyện được với nhau. Cô ấy chẳng hiểu gì về thời thế, về xu hướng xã hội. Chuyện của cô ấy lúc nào cũng chỉ xoay quanh việc ga tăng giá, thịt lợn giả thịt bò, rau sạch rau bẩn… muốn chất lượng thực phẩm đảm bảo thì phải chọn nơi uy tín, và như vậy giá cả sẽ cao hơn. Xoay đi xoay lại cũng chỉ chuyện tôi phải chi thêm tiền, thực sự vô cùng tẻ nhạt.

Mỗi khi ra đường, nhìn vợ chồng người ta khoác tay nhau, ôm eo nhau đi trên đường tình cảm lãng mạn tôi lại thấy xót xa cho mình. Tôi cũng từng ước mình có thể có được một người vợ xinh đẹp giỏi giang. Mỗi ngày chúng tôi sẽ cùng rời khỏi nhà đi làm, chiều về cùng nhau lo bữa tối, còn cuối tuần thảnh thơi với trà sáng, với cà phê. Còn thực tại của tôi thì quá là buồn chán và thê thảm.

Thực sự tôi không yêu vợ. Tôi vốn chỉ nghĩ “vui chơi qua đường” thôi không ngờ nên nông nỗi. Vì đứa con, tôi phải lấy người tôi không yêu. Nhưng nếu cứ sống cả đời như thế này thì cuộc sống còn gì là ý nghĩa nữa. Mà cô ấy sống với tôi cũng chẳng hạnh phúc. Vì tôi có yêu cô ấy đâu mà có thể tình cảm nhẹ nhàng, dịu ngọt với cô ấy được.

Tôi đang tính đợi vợ tôi sinh xong, nếu tình cảm không có gì cải thiện thì tôi sẽ nhận nuôi con, giải phóng cho cô ấy và giải phóng cho cả tôi. Cô ấy hãy còn rất trẻ để làm lại từ đầu, tôi cũng muốn có cơ hội tìm cho mình một nửa đích thực. Nhưng mẹ tôi nói như thế thì quá bất công cho đứa trẻ, con tôi không có tội tình gì cả. Tôi không thể vì sai lầm của mình mà bắt con thơ phải trả giá. Nhưng chẳng lẽ vì con mà tôi phải gắn bó suốt đời với một người phụ nữ mà tôi không yêu thương? Chẳng lẽ phải cứ chịu khổ như thế mới là đúng, mới là không bất công?

Theo Huynguyen-lb…@gmail.com/Dân Trí

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão

Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.

Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?

Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?

Tâm sự - 21 giờ trước

Vợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?

Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi

Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.

15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?

15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?

Tâm sự - 1 ngày trước

Bao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.

'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu

'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.

Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền

Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…

Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão

Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão

Tâm sự - 2 ngày trước

Tôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.

Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng

Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…

Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen

Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.

Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác

Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.

Top