Mang cơm lên viện cho ông ngoại, mẹ tôi bị bác dâu đay nghiến rằng “Gần 50 tuổi còn vô tích sự”
Tôi đứng dưới sân bệnh viện mà ngỡ ngàng khi thấy bác dâu ném thẳng cái cặp lồng từ tầng 3 xuống vỡ tan, thức ăn rơi tung toé.
Nhà người ta thường hay mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, còn nhà tôi suốt hơn 20 năm qua là mâu thuẫn giữa chị dâu và em chồng. Người ghê gớm hay gây sự là bác dâu của tôi, còn mẹ tôi hiền lành hay nhịn nên lúc nào cũng chấp nhận chịu thiệt cho êm ấm nhà cửa.
Mẹ tôi đi lấy chồng ở chỗ khác rồi mà bác dâu vẫn không ngừng kiếm chuyện. Bà ngoại tôi từng hỏi bác là tại sao cứ phải làm khó con gái bà như thế. Bác dâu thản nhiên nói tại ngày xưa lúc mới về mẹ tôi từng lườm bác nên bác “ghim” đến tận bây giờ.
Mẹ tôi lắc đầu bảo chưa từng thái độ như vậy với ai. Ở khu phố này mẹ tôi nổi tiếng ngoan hiền từ bé vì ông bà ngoại đều là giáo viên. Chẳng hiểu sao bác dâu cứ hay vu oan cho mẹ tôi và đi rêu rao khắp nơi rằng mẹ sống giả tạo, không giống như vẻ bề ngoài.
Cả nhà tôi đều không ưa bác ấy nhưng vì thương bác trai đứng giữa nên đa số toàn nhường bác dâu cho xong chuyện. Ông bà ngoại gia giáo nề nếp nên cũng chẳng bao giờ to tiếng với con dâu. Khuyên bảo con dâu nên sống hòa nhã tử tế mãi không được, ông bà đành cắt cho miếng đất để nhà bác trai dọn ra ngoài ở riêng.
Kể từ đó mọi người bớt đau đầu vì bác dâu hẳn, nhưng mỗi lần giỗ chạp lễ Tết thì mẹ tôi vẫn phải đụng mặt bác ấy. Mấy chục năm qua mẹ đã quen với kiểu của bác rồi nên dù bác nói gì mẹ cũng kệ. Hàng xóm xung quanh biết bác dâu chua ngoa nên cũng tránh né, chẳng mấy ai đứng lại trò chuyện với bác bao giờ. Bác có nói xấu mẹ tôi thì cũng chẳng ai buồn nghe, vì kể đi kể lại một việc mãi cũng nhàm.
Thật sự tôi chẳng hiểu ngày xưa bác trai mê vợ ở điểm gì. Tôi không đánh giá những thứ khác mà chỉ mỗi cái nết của bác dâu đã “giúp” bác bị tất cả mọi người xung quanh xa lánh rồi. Nghe nói anh em họ hàng ở quê cũng sợ bác ấy vì hay vay mượn tiền nong không trả, lại còn chửi mắng ngược lại người ta khi bị đòi. 2 con trai của bác cũng xấu hổ vì mẹ lắm. Nhiều lần tôi thấy các anh bất lực khi nhìn mẹ to tiếng cãi vã với người khác giữa đường, chửi chồng quát con không biết ngại.
Dạo gần đây ông ngoại tôi ốm yếu liên tục, sức khỏe suy giảm thấy rõ. Mọi người trong nhà đều lo lắng cho ông, con cháu họ hàng ở xa lũ lượt kéo về thăm hỏi khi biết tin ông nằm viện. Chỉ riêng bác dâu bận lo chuyện khác, đó là dò hỏi bà ngoại tôi xem của nả ông bà để lại bao nhiêu.
Dĩ nhiên bà ngoại không tiết lộ nửa câu với con dâu. Bà chỉ bảo khi nào thích hợp sẽ thông báo phân chia tài sản, đầy đủ con cháu không thiếu cái gì.
Tuy nhiên bác dâu có vẻ không yên tâm, không tin tưởng vào câu "đầy đủ" của bà tôi cho lắm. Bác tra hỏi chồng mình suốt về chuyện bố mẹ có chia cho con trai cái gì không. Ai đời con dâu nhòm ngó tài sản nhà chồng mà cả thiên hạ đều biết như vậy không cơ chứ. 2 anh họ của tôi góp ý rằng bác không nên hỏi nhiều vậy nữa vì bên ngoài xì xào bêu riếu khiến gia đình xấu hổ. Bác dâu lại càng tỏ ra đắc ý, đáp lại rằng càng nhiều người nhìn vào thì ông bà ngoại tôi mới không thiên vị (?!?)
Tuần trước trời mưa rét nên ông ngoại lại ho nặng, vừa viêm phổi vừa viêm khớp. Cả nhà chở ông vào viện gấp, nằm điều trị từ hôm đấy đến hôm nay vẫn chưa được ra. Con cháu nội ngoại thay nhau vào chăm, hôm nay tới lượt bác dâu trông ca sáng, còn buổi chiều là mẹ tôi.
Ông ngoại nằm ở phòng bệnh trên tầng 3. Đang gửi xe dưới sân bệnh viện thì đột nhiên nghe choang cái, cả tôi lẫn mọi người có mặt lúc đó đều giật mình. Cái cặp lồng cơm mẹ tôi vừa xách lên đã vỡ toang, đồ ăn bên trong tung toé hết ra ngoài.
Chạy vội lên xem thì tôi thấy bác dâu đang chống nạnh quát mẹ mình. Mặc cho mọi người xung quanh can ngăn, bác ngoa ngoắt mắng mẹ tôi là "Gần 50 tuổi còn vô dụng".
Quá ồn ào nên cả nhà tôi bị bác sĩ đuổi ra ngoài. Sau khi đưa mẹ về nhà hỏi chuyện thì tôi mới biết bác dâu lại kiếm chuyện vô lý. Bác mở hộp cơm của ông ra để xem, thấy mấy quả trứng gà để trên mớ rau luộc thì chê mẹ tôi nấu ăn "bẩn thỉu", không bóc sẵn trứng mà để nguyên vỏ đặt lên thức ăn khác. Bác tự suy diễn linh tinh rằng mẹ tôi làm thế là "hại bố chết sớm", rồi sau đó mẹ sẽ lấy hết tài sản (?!?)
Tôi nghe mẹ kể xong mà sôi cả máu. Lúc ấy mà tôi có mặt ở phòng bệnh thì chắc tôi không để yên cho bác dâu nói năng thiếu suy nghĩ như vậy. Bác cũng lớn tuổi rồi chứ có phải trẻ con đâu. Ông ngoại còn nằm đấy mà bác chửi mắng mẹ tôi cay nghiệt vậy, không biết bác còn coi ai ra gì nữa không?
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 23 giờ trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói
Tâm sự - 3 ngày trướcBa cháu nội về quê nghỉ hè khiến chi phí sinh hoạt của hai vợ chồng già tăng vọt, thế nhưng tôi lại không dám nói với con.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...