Mẹ chồng thẳng tay tát mẹ đẻ tôi

| Tâm sự

Sau ngày cưới một tuần, mẹ và em trai tôi từ quê lên thăm nhưng bị mẹ chồng tôi đuổi. Mỗi khi tôi có chút tiền, mẹ chồng mới cư xử khác.

Tôi năm nay 30 tuổi, đã kết hôn 5 năm nhưng chưa một ngày được gọi là hôn nhân. Tôi là gái quê, lên thành thị để sinh sống. Ngày đó tôi làm tại xưởng may, đi làm và về tôi đều đi ngang qua nhà anh. Nhà anh có tạp hóa lớn trong vùng. Anh để ý tôi và chúng tôi bắt đầu tìm hiểu, sau 2 năm thì tổ chức cưới. Đám cưới diễn ra suôn sẻ và vui vẻ.

Nhưng sau ngày cưới 1 tuần tôi đã phải dọn ra ngoài thuê nhà trọ ở. Lý do là mẹ và em trai tôi từ quê lên thăm, bị mẹ chồng đuổi. Mẹ chồng đánh em trai tôi, và mẹ tôi vào can thì bị tát. Khi thấy hai bên như vậy, chồng tôi lao vào đẩy mẹ tôi ngã ra đường. Lúc này sao tôi thấy mình bất hiếu, thân con gái lấy chồng đã không giúp đươc gì cho mẹ mà còn để ra cớ sự này. Mẹ tôi hiền, không để bụng bất cứ chuyện gì nhưng tôi thấy chạnh lòng.

Thời gian mới cưới, tôi ở nhà phụ giúp gia đình chồng buôn bán. Một hôm, chị chồng tôi về mở tủ lấy tiền và dặn tôi: "Nếu mẹ có hỏi thì nói chị lấy, còn không thì thôi". Vợ chồng đầu ấp tay gối nên tôi đã tâm sự với chồng về việc đó. Nào ngờ sáng hôm sau mẹ gọi tôi lên nhà, trước mặt mọi người và nói: "Con đừng tưởng lấy chồng nhà giàu là nghĩ đến việc lấy tiền lấy của mang về nhà nghe chưa". Tôi chết lặng, không hiểu mình đã làm sai chuyện gì?

Mẹ chồng thẳng tay tát mẹ đẻ tôi 1
  Ảnh minh họa: Inmagine.

Từ sau hôm đó, không khí càng nặng nề hơn. Những việc vặt mẹ chồng cũng lôi tôi ra chửi bằng những lời lẽ chợ búa. Về phía chồng tôi, tối về nhà nghe mẹ chồng tôi nói lại những gì tôi không biết nhưng lên phòng đánh tôi không hỏi lý do, cớ sự gì cả.

Tôi có thai, mọi chuyện dịu đi cho đến lúc sinh nở xong thì đâu lại vào đấy. "Tức nước vỡ bờ", tôi ôm con về nhà mẹ đẻ và gửi cho anh giấy ly hôn.

Chúng tôi đã ly hôn. Mẹ chồng tôi gọi điện thoại nói đưa cháu nội lên nhà chơi. Hai ngày sau tôi lên đón con, mẹ chồng không cho mà còn đánh tôi giữa chợ. Tôi bất lực, ở nhà mà lòng nhớ con khôn nguôi. Mỗi lần muốn gặp con phải lén lút.

Sau hai năm từ ngày ly hôn, anh lên nhà tôi xin lỗi và mong tôi quay lại. Vốn yếu lòng, tôi đồng ý nhưng chúng tôi chưa làm giấy kết hôn lại. Hiện tại, tôi ở nhà trọ còn anh vẫn sống nhà mẹ đẻ cùng con tôi. Tôi sáng đi làm xưởng may, chiều làm pha chế, lương cũng khoảng 5 triệu đồng.

Đúng như những gì tôi nghĩ, khi tôi có chút tiền mẹ chồng sẽ cư xử khác. Mỗi tháng tôi biếu mẹ chồng 500.000 đồng, cho con 1 triệu đồng tiền học, gửi về cho mẹ tôi 500.000 đồng, phần còn lại, tôi chi tiêu trong nhà và dành dụm.

Mỗi lần tôi muốn gặp con đều phải thông qua chồng, dặn con nói với mẹ chồng tôi là: "Con sang mẹ chơi, mẹ cho tiền mua sữa", lúc đó mẹ chồng mới cho phép con tôi đi. Còn bình thường xin đi bà nhất quyết không cho, nếu có thì chồng tôi phải nói dối đưa con đi đâu đó.

Tôi biết tôi viết lên đây anh chị sẽ bảo tôi nhờ chính quyền, bảo tôi yếu mềm. Nhưng thực sự tôi không có cản đảm và cũng không muốn phải lôi nhau ra tòa ra. Tôi thật sự bế tắc trong cuốc sống hiện tại.

Theo Kute Bin
Ngôi sao
thanhloan
Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.