Mẹ gọi tôi là 'của nợ', lớn lên tôi đưa bố thoát khỏi người vợ cay nghiệt này
GĐXH - Chẳng ai muốn bố mẹ mình bỏ nhau cả, nhưng tôi lại đồng ý việc ấy...
Chẳng ai muốn bố mẹ mình bỏ nhau cả, nhưng tôi lại đồng ý việc ấy mọi người à…!
Tôi năm nay 36 tuổi. Tôi thì theo chủ nghĩa độc thân, độc lập kinh tế, tính tới hiện tại thì chưa muốn yêu ai hay lấy chồng. Giờ thu nhập ổn, có nhà có xe (nhà căn chung cư 60m2, xe mua 600 triệu), nhưng đối với tôi đó là cả một hành trình cố gắng.
Gia đình tôi có anh trai và tôi, tính ra thì có 3 anh em, nhưng anh trai đầu đã mất, mất do lỗi của bố, chính vì thế nên có lẽ là bi kịch của gia đình tôi suốt bao nhiêu năm qua.
Nghe mọi người kể, hồi đấy anh cả 4 tuổi, anh thứ hai thì mẹ mới sinh còn đang ở cữ. Bố đi uống rượu dẫn cả anh theo nhưng không may không để ý anh bị đuối nước. Đây là cú sốc đối với mẹ, mẹ mất sữa, rồi anh hai bị viêm ruột, nhiễm trùng máu cũng khó khăn lắm mới cứu chữa được.
Từ đó mẹ luôn đay nghiến, chỉ trích bố. Bố tôi là người rất hiền, bố làm ở xã, lương thấp, kinh tế nhà thì cũng gần như mẹ đảm đương. Mẹ tôi buôn bán nên nhanh nhẹn tháo vát.
Khi mang thai tôi, mẹ ốm nghén nghỉ hàng nhiều nên mất các mối hàng, buôn bán cũng kém hơn. Ngay từ khi tôi còn nhỏ mẹ luôn bảo tôi là "của nợ, tại mày mà tao phải khổ". Sau đó bố bị mẹ nói nhiều nên nghỉ việc, đi làm thợ xây, với làm vườn cho người ta để có thêm thu nhập.
Trong ký ức của tôi mẹ thật đáng sợ, chua ngoa, hay đánh tôi, chiều và bênh anh trai bất chấp. Tôi là con gái, mà không có tình thương của mẹ. Các bạn biết không, kỳ dâu đầu tiên của tôi tôi phải đợi bố về để nói với bố, bố là người đi mua băng vệ sinh và hướng dẫn tôi thì các bạn biết rồi đó.
![]()
Tuổi thơ của tôi thì dù có chuyện gì người sai vẫn là bố con tôi. Tôi đã nghĩ cố gắng học thật giỏi, để thoát khỏi cái nhà này. Rồi tôi đỗ đại học, thương bố vất vả nên thay vì đi làm thêm tôi cố gắng đăng ký học kín lịch, học 2 văn bằng trong vòng 3,5 năm là xong, được học bổng nữa nên đỡ được tiền học phí.
Ở trọ thì ở chung 1 phòng 5 người, có 600 nghìn 1 phòng, toàn các chị em khó khăn ở với nhau ăn uống cũng tiết kiệm. Ra trường , tôi cũng may mắn được nhận vào làm luôn, được cử đi Nhật. Tôi liên lạc về nhà nhưng chỉ có bố là nghe máy, tôi cũng gửi tiền về một phần để bố đỡ vất vả. Cảm giác chỉ có bố là người thân, còn mẹ với anh trai như người xa lạ.
Rồi anh tôi báo nợ, lần thì 200 triệu tôi cũng gửi về 50 triệu bù cho bố mẹ trả cho anh, rồi báo tiếp cũng 600 - 700 triệu tôi không gửi về đồng nào vì tôi nghĩ có lần này sẽ có thêm nhiều lần sau nữa. Cuối cùng bố mẹ bán 1 mảnh đất để trả cho anh. Nhà tôi nhiều đất lắm, mẹ bảo của anh hết, con gái không có phần thì bán dần đi mà trả nợ.
Công việc của tôi khá thuận lợi, tôi mua nhà nên càng ít về nhà. Nhà tôi ngay ngoại thành Hà Nội. Bố hay bắt xe buýt ra thăm tôi, mỗi lần đi mang rau mang trứng, rồi tôi nghe được chị dâu nói mỗi lần bố đi thăm tôi mẹ đều chửi.
Mẹ còn nói tôi là chỉ có "làm gái' hoặc "lừa đảo" mới lắm tiền thế. Nhiều lúc cay đắng tôi nghĩ mẹ không phải đẻ ra tôi luôn ấy, không có mẹ nào nói con như thế cả.
Đỉnh điểm là 1 lần tôi về, thấy bố đi làm thợ xây về quần áo đang lấm lem vôi vữa mà nấu cơm. Chị dâu đi làm công ty trưa không về, anh thì ngồi bấm điện thoại. Mẹ thì bảo đi làm mặt làm da gì đó không nấu cơm được sợ nóng hỏng da. Tôi thương bố, có nói qua nói lại rồi anh tôi ném cái gạt tàn vào tôi, không may vào tay nên chảy máu. Bố tôi xót con có tát cho anh một cái, rồi cả mẹ cả anh xúm vào, hùa vào nói, động tay chân với bố. Trong cái giây phút đó tôi đã nói những lời tuyệt tình với mẹ và anh, tôi bảo bố thu xếp quần áo lên ở với tôi.
Bố buồn lắm, bố tâm sự, bố khóc rất nhiều, suốt bao nhiêu năm qua mẹ luôn chỉ trích, coi thường bố. Bố thì áy náy về chuyện anh cả nên nhịn. Tôi không biết bố đã phải chịu khổ nhiều đến thế.
Tôi cố gắng để bố hòa nhập với cuộc sống trên này. Các bạn có biết chỗ nào tuyển bảo vệ hay công việc gì mà nhàn không, lương không cần cao, chỉ cần có công việc để bố đỡ buồn thôi.
Hãy chia sẻ những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống với chúng tôi, qua HỘP THƯ TÂM SỰ, email: tamsugdxh@gmail.com.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
V.G
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
