Mẹ và vợ mâu thuẫn, tôi là kẻ đứng giữa "hai làn đạn"
Lại một đêm nữa tôi gục xuống bàn làm việc, không phải vì công việc quá tải, mà vì sự kiệt quệ tinh thần.
Căn nhà, nơi lẽ ra là chốn bình yên để trở về, giờ đây đối với tôi chẳng khác nào một bãi chiến trường không tiếng súng khi mâu thuẫn giữa mẹ và vợ luôn căng thẳng.
Làm người đàn ông đứng giữa, tôi cảm giác mình như đang đi trên dây, bên tình bên hiếu, nghiêng về bên nào cũng là vực thẳm.
Một câu nói vô tình của mẹ về cách nấu nướng cũng khiến vợ tôi chạnh lòng, suy diễn.
Một hành động chăm sóc con cái theo kiểu hiện đại của vợ cũng làm mẹ tôi gai mắt, phật ý vì "không giống ngày xưa".
Tôi mệt mỏi khi đứng giữa mâu thuẫn của mẹ và vợ (Ảnh minh họa, nguồn: AI)
Tôi trở thành chiếc "thùng rác cảm xúc", nơi cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi trút bỏ sự bực dọc.
Nếu tôi bênh mẹ, vợ sẽ khóc lóc nói tôi là "con trai cưng của mẹ", không biết bảo vệ vợ. Nếu tôi nói đỡ cho vợ vài câu, mẹ lại thở dài, bóng gió rằng tôi "có vợ quên mẹ", "nghe vợ hơn nghe mẹ".
Những bữa cơm gia đình trở nên nặng nề, đầy những tiếng thở dài nén lại và những ánh mắt lảng tránh nhau.
Tôi thường chọn cách im lặng, cố gắng làm dịu không khí bằng những câu chuyện vô thưởng vô phạt, nhưng sự im lặng đó đôi khi lại bị cho là nhu nhược, là vô tâm.
Liếc nhìn chiếc ví da cũ kỹ, rỗng tuếch đang nằm chỏng chơ trên bàn, nỗi chua xót càng dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Áp lực cơm áo gạo tiền, những hóa đơn chờ thanh toán đã đủ đè nặng lên vai tôi rồi. Tại sao họ không thể hiểu cho tôi một chút?
Khi kinh tế eo hẹp, người ta càng dễ cáu bẳn với nhau hơn. Tôi biết mẹ lo cho con trai vất vả, vợ lo vén khéo cho tương lai gia đình, nhưng cách họ thể hiện sự lo lắng ấy lại đang xâu xé tôi mỗi ngày.
Tôi cảm thấy mình thật sự bất lực. Bất lực vì không đủ vững chãi về kinh tế để lo cho mọi người đủ đầy, và càng thất bại thảm hại hơn trong việc giữ ngọn lửa ấm êm trong chính ngôi nhà của mình.
Tôi chỉ ước một điều giản đơn: Ước gì mẹ bớt khắt khe một chút, vợ nhường nhịn thêm một câu, chỉ cần họ vì tôi – người đàn ông đang kiệt sức đứng giữa này – mà cố gắng chung sống hòa bình.
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 22 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 2 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 3 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.