Mẹ và vợ mâu thuẫn, tôi là kẻ đứng giữa "hai làn đạn"

| Tâm sự

Lại một đêm nữa tôi gục xuống bàn làm việc, không phải vì công việc quá tải, mà vì sự kiệt quệ tinh thần.

Căn nhà, nơi lẽ ra là chốn bình yên để trở về, giờ đây đối với tôi chẳng khác nào một bãi chiến trường không tiếng súng khi mâu thuẫn giữa mẹ và vợ luôn căng thẳng.

Làm người đàn ông đứng giữa, tôi cảm giác mình như đang đi trên dây, bên tình bên hiếu, nghiêng về bên nào cũng là vực thẳm. 

Một câu nói vô tình của mẹ về cách nấu nướng cũng khiến vợ tôi chạnh lòng, suy diễn. 

Một hành động chăm sóc con cái theo kiểu hiện đại của vợ cũng làm mẹ tôi gai mắt, phật ý vì "không giống ngày xưa".

 - Ảnh 1.

Tôi mệt mỏi khi đứng giữa mâu thuẫn của mẹ và vợ (Ảnh minh họa, nguồn: AI)

Tôi trở thành chiếc "thùng rác cảm xúc", nơi cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi trút bỏ sự bực dọc. 

Nếu tôi bênh mẹ, vợ sẽ khóc lóc nói tôi là "con trai cưng của mẹ", không biết bảo vệ vợ. Nếu tôi nói đỡ cho vợ vài câu, mẹ lại thở dài, bóng gió rằng tôi "có vợ quên mẹ", "nghe vợ hơn nghe mẹ". 

Những bữa cơm gia đình trở nên nặng nề, đầy những tiếng thở dài nén lại và những ánh mắt lảng tránh nhau. 

Tôi thường chọn cách im lặng, cố gắng làm dịu không khí bằng những câu chuyện vô thưởng vô phạt, nhưng sự im lặng đó đôi khi lại bị cho là nhu nhược, là vô tâm.

Liếc nhìn chiếc ví da cũ kỹ, rỗng tuếch đang nằm chỏng chơ trên bàn, nỗi chua xót càng dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Áp lực cơm áo gạo tiền, những hóa đơn chờ thanh toán đã đủ đè nặng lên vai tôi rồi. Tại sao họ không thể hiểu cho tôi một chút? 

Khi kinh tế eo hẹp, người ta càng dễ cáu bẳn với nhau hơn. Tôi biết mẹ lo cho con trai vất vả, vợ lo vén khéo cho tương lai gia đình, nhưng cách họ thể hiện sự lo lắng ấy lại đang xâu xé tôi mỗi ngày.

Tôi cảm thấy mình thật sự bất lực. Bất lực vì không đủ vững chãi về kinh tế để lo cho mọi người đủ đầy, và càng thất bại thảm hại hơn trong việc giữ ngọn lửa ấm êm trong chính ngôi nhà của mình. 

Tôi chỉ ước một điều giản đơn: Ước gì mẹ bớt khắt khe một chút, vợ nhường nhịn thêm một câu, chỉ cần họ vì tôi – người đàn ông đang kiệt sức đứng giữa này – mà cố gắng chung sống hòa bình.

Tiểu Vy/VOV.VN (Ghi)
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.