Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Nhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Tôi 28 tuổi, sinh ra trong một gia đình cơ bản ở tỉnh lẻ. Khi 20 tuổi, đang học trên Hà Nội, tôi phải đối mặt với cú sốc đầu đời. Gia đình nhốn nháo khi cha tôi thua cá cược bóng đá một khoản tiền lớn. Trong tình thế ngặt nghèo, tôi trở thành giải pháp duy nhất.
Tôi phải nghỉ học giữa kỳ, vội vã về quê. Cha mẹ ép tôi phải đứng tên vay ngân hàng 250 triệu đồng. Tôi không hề sử dụng một đồng nào trong số tiền này nhưng lại là người gánh trọn hậu quả .
Cha mẹ tôi, với thu nhập ít ỏi từ nghề thợ may và bán quán ăn, hoàn toàn không có khả năng chi trả khoản nợ khổng lồ đó. Khoản vay, cùng với lãi suất ngân hàng, trở thành gánh nặng trong quãng đời sinh viên.
Suốt ba năm sau đó, tôi tạm bỏ tấm bằng đại học đang theo đuổi, lao vào làm thêm đủ công việc phục vụ quán ăn đêm, gia sư, bán hàng. Mỗi ngày tôi chỉ ngủ 4-5 tiếng, sống bất an với áp lực trả nợ, trả lãi.
Ở tuổi 23, tôi đã hoàn tất việc chi trả cả gốc lẫn lãi cho món nợ 250 triệu đồng, có thể thở phào nhẹ nhõm khi trút được nỗi âu lo, mệt mỏi thể chất và tinh thần.
Tình yêu thương gia đình không mất đi, nhưng nó đã bị sứt mẻ thành vết thương lòng khó lành. Càng ngày, tôi càng xa cách với gia đình, khoản tiền gửi về quê bị xem là nghĩa vụ đương nhiên phải thực hiện.
Suốt nhiều năm qua, tôi luôn phải sống nay không biết mai, ăn tiêu dè sẻn để đưa tiền cho cha mẹ giả nợ cờ bạc. (Ảnh minh họa: iStock)
Tôi đi học lại lấy được tấm bằng đại học rồi có công việc ổn định với mức lương khoảng 15 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên sau khi trả được hết nợ, cha lại một lần nữa dính vào cờ bạc.
Không ít lần, mẹ gọi điện cho tôi trong nước mắt để xin chuyển tiền về đi trả nợ cho cha. Trong một lần nóng tính, tôi gọi điện trực tiếp cho cha để khuyên can nhưng chỉ nhận lại được câu mắng chửi là "Thằng bất hiếu".
Suốt nhiều năm liền, tôi luôn phải gửi tiền cho mẹ trả nợ; nhiều thì vài triệu, ít cũng vài trăm. Tôi chẳng có khi nào dư dả tiền bạc mà luôn sống trong cảnh giật gấu vá vai, không dám tiêu xài.
Có hôm, tôi đang ở công ty thì mẹ gọi điện bảo gửi gấp 5 triệu đồng, chủ nợ đang đến ngồi ở nhà xiết nợ. Nhìn vào tài khoản ngân hàng, tôi chỉ còn đúng 350 nghìn đồng. Thấy tôi trả lời không còn tiền thì cha lại gọi điện, lúc đầu mắng nhiếc, sau đó van nài xin hứa bỏ cờ bạc, cuối cùng là đòi chết để ép tôi đi vay.
Lấy cớ nhà có việc phải về quê gấp, tôi vay tiền sếp. Chuyển tiền cho mẹ xong, tôi nghỉ cả chiều hôm đó, về nhà nằm rồi thức trắng đêm.
Sau đó, tôi đưa ra một quyết định dứt khoát là không gửi tiền về quê nữa, chặn cả số cha và mẹ. Tôi cần một cuộc sống bình thường, không lo lắng, không gánh nặng.
Quan trọng hơn, tôi phải xây dựng quỹ dự phòng cá nhân và một kế hoạch tài chính vững chắc. Tôi cần một tương lai độc lập, không bị gia đình kéo ngược lại. Tôi phải đảm bảo mình có khả năng lập nghiệp, chuyên tâm làm ăn mà không bị ám ảnh bởi những cuộc gọi hối thúc tiền bạc.
Quyết định của tôi vấp phải sự phản ứng dữ dội. Họ hàng xầm xì, gọi tôi là “vô ơn,” “quên gốc gác". Bà nội trực tiếp gọi điện trách móc, nói tôi sống sai đạo lý vì đã không gửi tiền về giúp đỡ cha mẹ lúc họ khó khăn.
Mọi người đều biết tôi phải gánh nợ thay ra sao suốt nhiều năm qua.
Tôi mặc kệ để mọi chuyện diễn ra. Dù cho cha mẹ có giận dữ, có van xin, hay thậm chí là bị chủ nợ làm phiền, tôi cũng sẽ đứng ngoài.
Những lời trách móc đó làm tôi đau lòng, nhưng không làm tôi thay đổi. Tôi hiểu rằng, sự can thiệp tài chính của tôi không giúp ích cho cha mẹ, mà chỉ tiếp tay cho thói quen cũ. Càng cứu, họ càng lún sâu.
Báo hiếu là việc quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Tuy nhiên, không phải lúc nào người con cũng phải nghe lời, hết mình vì gia đình được. Mong anh chị nào từng trong tình cảnh của tôi có thể cho lời khuyên để thoát khỏi tình cảnh éo le hiện giờ.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 16 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

