Mới thất nghiệp nửa tháng, mẹ chồng đã "phủ đầu" mỗi ngày đến mức tôi muốn "bật" mà không "bật" được
Tôi lặng thinh, cố nuốt miếng cơm nghẹn đắng. Lúc ấy, tôi chợt nhớ đến mẹ mình.
Đã hơn nửa tháng từ ngày tôi thất nghiệp, mà nói đúng hơn là tự mình xin nghỉ, vì không chịu nổi cảnh bị đồng nghiệp cạnh khóe, còn sếp thì suốt ngày ép làm ngoài giờ mà lương chẳng tăng thêm được đồng nào.
Lúc ấy nghĩ đơn giản, nghỉ việc một thời gian, ổn định tâm lý rồi tìm công việc khác cũng chưa muộn. Vậy mà giờ ngồi đây, tôi mới hiểu, thất nghiệp khi đã có gia đình chẳng hề đơn giản như hồi còn độc thân.
Mẹ chồng tôi, bà Hồng, nổi tiếng cả xóm vì cái miệng không bao giờ chịu ngơi. Ngày tôi mới về làm dâu, bà còn cố gắng giữ ý, nay thì cứ thẳng thừng mà nói.
Sáng sớm nay, tôi còn đang ngồi xem mấy trang tuyển dụng thì bà từ ngoài sân bước vào, tay chống nạnh, giọng đã cao hơn mức bình thường: "Đào ơi! Cái chổi nhà mình đâu rồi? Chị ngồi đấy từ sáng giờ không động đậy, cái nhà thì như bãi chiến trường".
Tôi khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn bà. Mới chiều hôm qua tôi vừa quét dọn, lau chùi cả buổi, có để bừa bãi gì đâu. Đang định mở miệng phân bua thì bà đã chống cây chổi xuống sàn, phát ra tiếng "cộp" rõ to, rồi liếc tôi một cái sắc lẹm: "Chồng đi làm, vợ ở nhà không kiếm được đồng nào thì phải biết đường dọn dẹp cho sạch sẽ. Đừng có mà ngồi không rồi đợi chồng nuôi. Tôi sinh anh Toàn ra không phải để đi làm còng lưng nuôi người khác".

Ảnh minh họa
Tôi cắn môi, cố nhịn cơn tức, cầm điện thoại đứng dậy bước nhanh vào bếp. Tôi chưa kịp ngồi xuống thì bà đã theo vào, vừa rửa ấm nước vừa lầm bầm: "Tôi thấy chị càng ngày càng lười, không chịu đi tìm việc mới, định ở nhà ăn bám chồng hả?".
Tôi thở dài, cố nhắm mắt lại để không bật lại. Chưa tìm được việc mới không phải vì tôi lười, mà do ngành của tôi đang vào mùa ít tuyển dụng, với lại tôi cũng muốn tìm một chỗ làm ổn định hơn, không phải vắt kiệt sức như trước. Nhưng nói những điều này với bà thì khác nào đổ nước vào lá khoai.
Trưa nay, tôi dọn cơm xong, mời bà ra ăn. Bà nhìn mâm cơm, môi nhếch nhẹ: "Có mấy món này thôi à? Ở nhà cả ngày mà chỉ nấu được thế này, chắc lại lên mạng lướt đủ thứ mà không lo nội trợ chứ gì".
Tôi ngồi xuống, gắp miếng thịt vào bát, mắt liếc về phía bà, lòng sôi lên như nồi canh đang bốc khói: "Mẹ muốn ăn gì thì cứ nói, lần sau con nấu cho".
Bà đặt đũa xuống, thở dài thườn thượt: "Tôi không khó tính, nhưng vợ ở nhà phải biết chăm chồng cho tử tế, chứ cứ như mày thì làm sao giữ được chồng?".
Tôi lặng thinh, cố nuốt miếng cơm nghẹn đắng. Lúc ấy, tôi chợt nhớ đến mẹ mình, nghĩ đến căn nhà nhỏ bên ngoại, nơi tôi từng thoải mái ăn bữa cơm đạm bạc mà không cần lo bị ai phán xét.
Tối đến, anh Toàn về, thấy tôi lặng lẽ ngồi ở một góc, anh xoa vai, cười trêu: "Lại bị mẹ mắng à? Thôi, chịu khó một thời gian, tìm được việc rồi mẹ sẽ bớt nói".
Tôi nhìn anh, mắt cay xè. Chịu khó thêm bao lâu nữa? Có khi nào là cả đời không? Hay tôi nên gói đồ về nhà mẹ đẻ ở tạm một thời gian cho đỡ phải nhức đầu?
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

