Một lần giặt đồ giúp vợ, tôi cay mắt khi nhận ra mình đã sống quá bạc bẽo

| Tâm sự

Suốt hai năm qua, trong mắt tôi chỉ có nhà, xe và tiền. Thế mà chỉ sau một lần giặt đồ hộ vợ, tôi đã "ngộ" ra nhiều vấn đề khác.

Tôi thừa nhận mình là một kẻ rất thực dụng. Mọi thứ tôi đều quy về giá trị của tiền. Thậm chí, tôi từng có suy nghĩ "thiếu vợ không chết nhưng thiếu tiền mới chết". Tôi biết, vợ tôi cũng khổ tâm và uất ức nhiều lắm. Nhưng phụ nữ mà, cứ nói ngọt ngào vài câu, giúp đỡ việc nhà hay thường xuyên bế con là êm xuôi hết.

Thật ra, tôi cũng muốn sống thoải mái. Nhưng vì điều kiện kinh tế, chưa có nhà, chưa có xe, chưa có gì trong tay nên tôi chỉ còn cách tiết kiệm đến mức tối đa. Lương tôi được 20 triệu mỗi tháng và tôi gửi ngân hàng hết số tiền đó. Vợ chồng tôi chỉ dùng lương của vợ tôi, tầm hơn 10 triệu cho mọi chi tiêu, sữa bỉm và cả tiền gửi con. Tháng nào con bệnh, tôi thà đi vay tiền chứ nhất quyết không đụng đến tiền tiết kiệm. Tôi cũng hạn chế tối đa việc tụ tập bạn bè, cà phê. Nhờ thế, sau hai năm, tôi đã xây được nhà dù vẫn còn đang nợ ngân hàng hơn 200 triệu.

Vợ tôi chưa từng kêu ca về việc tôi quá tằn tiện. Nhiều khi thấy cô ấy xách cái túi cũ hay mặc đi mặc lại một chiếc áo sơ mi, tôi cũng chạnh lòng, mà thôi đành làm ngơ. Cho đến mấy ngày trước, khi giặt đồ hộ vợ, tôi mới cay mắt khi phát hiện ra bấy lâu nay, mình đã sống bạc bẽo đến thế nào.

Một lần giặt đồ giúp vợ, tôi cay mắt và có quyết định khiến vợ hoảng hốt kinh ngạc - Ảnh 1.

Giặt đồ xong, tôi bảo vợ thay quần áo cho con rồi chở cô ấy đến địa chỉ trong mảnh giấy. (Ảnh minh họa)

Nhà tôi có máy giặt nhưng thường chỉ dùng để giặt chăn mền, còn quần áo đều giặt tay cho đỡ tốn điện nước. Trước giờ tôi cũng hay giặt đồ giúp vợ mỗi khi cô ấy bận bịu.

Khi giặt áo khoác của vợ, thấy cộm tay nên tôi mở túi áo ra xem. Trong túi là một mảnh giấy đã ướt. Mở ra đọc, tôi chết sững khi thấy đó là giấy quảng cáo túi xách và giày dép của một hãng thời trang. Vợ tôi khoanh tròn vào một cái túi và một đôi giày rồi ghi thật to chữ: "THÈM". Cầm mảnh giấy, tôi thất thần hơn khi nhìn kĩ lại quần áo, đồ đạc của vợ đều đã cũ kĩ, có chỗ bị bạc màu. Vậy mà vợ tôi chưa từng kêu ca lấy một lời hay đòi hỏi chồng điều gì.

Giặt đồ xong, tôi bảo vợ thay quần áo cho con rồi chở cô ấy đến địa chỉ trong mảnh giấy. Vợ kinh ngạc nhìn tôi, tỏ vẻ không thể tin được. Tôi cười, bảo vợ cứ mua cái túi xách và đôi giày mà cô ấy thích rồi tôi sẽ đưa đi mua quần áo mới.

Ngày hôm ấy, dù tốn hơn 5 triệu, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc. Thậm chí còn hạnh phúc hơn khi tôi cầm tiền đi gửi ngân hàng. Vợ tôi cứ xuýt xoa mãi, vừa xót tiền vừa vui vẻ. Có lẽ, tôi phải xem lại cách tiết kiệm của mình. Mọi người có ai có cách tiết kiệm tốt, có thể chỉ cho tôi không? Làm sao để vừa tiết kiệm nhiều tiền mà vừa không phải tằn tiện đến mức keo kiệt?

(tranvinh...@gmail.com)

Nguy cơ mất chồng vì cô hàng xóm mới chuyển đến nóng bỏng, lả lướt lại đang làm mẹ đơn thânNguy cơ mất chồng vì cô hàng xóm mới chuyển đến nóng bỏng, lả lướt lại đang làm mẹ đơn thân

GiadinhNet - Cô hàng xóm vừa mới dọn đến đang làm mẹ đơn thân, luôn ăn mặc bỏng mắt và thường xuyên nhờ anh chồng tôi sang giúp đỡ.

Theo Trí Thức Trẻ

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.