Ngày biết tôi mắc bệnh nan y, nhà chồng cho 100 triệu kèm 1 lá đơn ly hôn

| Tâm sự

Tôi cầm 100 triệu nhà chồng cho và 30 triệu tiền tiết kiệm riêng của mình, cùng 1 va ly quần áo về nhà bố mẹ đẻ.

Tôi mới kết hôn được 2 năm nhưng giờ đang chuẩn bị ly hôn. Nguyên nhân cũng vì cách đây 1 tháng, tôi thấy người mệt mỏi, đau bụng dưới nên đi khám và bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư cổ tử cung. Mặc dù bác sĩ nói tôi phát hiện bệnh sớm, có thể điều trị và kéo dài thời gian sống nhưng nhà chồng vẫn họp nhau và quyết định chúng tôi phải ly hôn.

Bố mẹ chồng khóc lóc nói thương tôi nhưng bệnh tình này của tôi có chữa trị thì cũng không thể có con mà gia đình thì không thể tuyệt tự. Xin tôi thông cảm và tha thứ. Ông bà cho tôi 50 triệu chữa bệnh.

Chồng tôi thì bảo rằng thời gian cả 2 quen biết và yêu nhau, cưới nhau đến giờ được 3 năm, không phải là dài. Anh không muốn vì 3 năm này mà kiệt quệ trong 10 năm tiếp theo. Ý của chồng là dồn tiền chữa bệnh cho tôi khiến kinh tế anh cạn sạch. Mà cũng chắc gì tôi đã sống được lâu, hay rồi lại để anh thêm 1 lần nữa đau lòng. Cho nên anh đành chấp nhận ly hôn, để tôi về nhà ngoại chữa bệnh, anh sẽ hỗ trợ 1 phần.

Ngày biết tôi mắc bệnh nan y, nhà chồng cho 100 triệu kèm 1 lá đơn ly hôn - Ảnh 1.

Tôi đã ký đơn gửi ra tòa, chờ ngày ly hôn. (Ảnh minh họa)

Tôi không biết có nên trách nhà chồng không, hay đó là chuyện thường tình ở đời. Ai chẳng muốn sống cho bản thân mình. Thế nên tôi đành đồng ý.

Tôi cầm 100 triệu nhà chồng cho và 30 triệu tiền tiết kiệm riêng của mình, cùng 1 va ly quần áo về nhà bố mẹ đẻ. Anh trai và chị dâu thương tình dọn dẹp 1 căn phòng cho tôi ở. Anh chị cũng bận rộn, hết công việc lại đến con cái, rồi nhà cửa nên không có thời gian chăm sóc tôi. Chỉ có mẹ là hằng ngày trò chuyện động viên tôi.

Tôi đã ký đơn gửi ra tòa, chờ ngày ly hôn. Giờ tôi không muốn điều trị, bởi tôi biết số tiền 130 triệu kia không đủ. Mà tôi không muốn vay mượn từ người thân, cũng không muốn xin tiền ai. Bố mẹ tôi già rồi, làm gì có tiền. Anh chị thì còn phải lo cho con. Thế nhưng cả nhà tôi đều động viên tôi đi hóa trị, kéo dài được sự sống đến bao giờ thì cứ kéo. Chị dâu nói rằng sẵn sàng vào viện chăm sóc tôi, chỉ mong tôi có tinh thần mà chiến thắng bệnh tật. Tôi không biết mình phải làm gì bây giờ nữa.

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.