Ngày chồng nằm liệt một chỗ, tôi gợi ý anh sang tên sổ đỏ cho vợ đứng chung, anh nói câu mà tôi chỉ muốn trả về nhà nội

| Tâm sự

Lúc rơi vào hoàn cảnh bi đát rồi mà vẫn đề phòng vợ, đúng là không còn động lực mà chăm sóc chồng.

Chồng tôi là người giỏi kiếm tiền, chưa cưới đã mua được nhà. Thế nên lấy anh, tôi không phải lo lắng đến chuyện nhà cửa. Sau khi sinh đứa thứ 2, tôi sợ có ngày chồng đi theo người đàn bà khác, hắt hủi vợ con nên ngỏ ý muốn anh cho vợ đứng tên chung trong sổ đỏ.

Vậy nhưng anh từ chối bảo ai đứng tên mà chẳng được, vợ chồng xác định lấy nhau là chung sống cả đời, có ly hôn đâu mà phải làm lại sổ đỏ. Anh đã nói thế thì tôi còn gì mà nói nữa.

Năm vừa rồi, trong chuyến đi công tác, chồng tôi bị tai nạn rất nặng, khi đó tưởng không sống được. Tuy tính mạng được bảo toàn nhưng anh trở thành người tàn phế, phải sống phụ thuộc vào vợ con, không thể chăm sóc bản thân.

Cứ nghĩ đến cảnh một mình kiếm tiền nuôi 2 con ăn học và người chồng liệt giường mà tôi suy sụp, không biết bắt đầu từ đâu nữa. Nhưng rồi thời gian trôi đi, tôi cũng thích nghi được với cuộc sống khắc nghiệt và gia đình dần đi vào thế ổn định.

Tôi đã chăm sóc chồng liệt đến nay là năm thứ 6, những năm qua, tôi không kêu ca phàn nàn nửa lời, luôn cố gắng động viên an ủi mỗi khi anh ấy buồn. Năm nay, sức khỏe của anh không được tốt và tôi luôn lo sợ có ngày anh ra đi đột ngột thì xảy ra tranh chấp tài sản.

Ngày chồng nằm liệt một chỗ, tôi gợi ý anh sang tên sổ đỏ cho vợ đứng chung, anh nói câu mà tôi chỉ muốn trả về nhà nội- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Ngôi nhà mà tôi đang ở, có người đã trả 10 tỷ. Hiện bố mẹ chồng còn sống và rất khỏe mạnh. Tôi sợ nếu chồng mất trước bố mẹ thì ngôi nhà của anh ấy sẽ có một phần của ông bà. Bố mẹ chồng và tôi không hợp nhau, hay xảy ra xích mích. Tôi sợ họ sẽ đòi phần tài sản thừa kế được hưởng.

Hôm thứ 7 vừa rồi, lúc đang bón cơm cho chồng, tôi gợi ý anh ấy cho vợ đứng tên trong sổ đỏ. Nghe đến đây, anh giận dỗi không ăn cơm nữa. Anh nói:

"Bây giờ anh bị liệt rồi, em tính giành tài sản duy nhất của anh có được rồi ly hôn chứ gì?", rồi anh quát lên: "Có phải cô đang cặp kè với người đàn ông khác không? Khi nào tôi chết rồi tài sản này sẽ thuộc về cô".

Từ lời chồng nói làm tim tôi đau nhói. Những năm qua, tôi vất vả kiếm tiền chăm lo cho anh, vậy mà đổi lại là sự nghi ngờ, bạc bẽo. Cho dù tôi cố gắng bao nhiêu đi nữa, chồng vẫn không coi trọng, anh chỉ nghĩ cho bản thân và sợ mất tất cả.

Tôi không thể sống với người chồng ích kỷ thế được, tôi muốn trả anh về cho ông bà nội để họ chăm sóc. Nếu tôi làm thế có quá đáng lắm không?

Lâm vào cảnh làm ăn thua lỗ, tôi bị cả nhà chồng đối xử tệ bạcLâm vào cảnh làm ăn thua lỗ, tôi bị cả nhà chồng đối xử tệ bạc

GĐXH - Lúc có tiền tôi hào phóng với cả nhà chồng, giờ đây làm ăn thua lỗ tôi bị hắt hủi không thương tiếc.

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.