Ngày dạm ngõ, mẹ chồng kéo xuống bếp dấm dúi đưa nửa chỉ vàng, nhưng bà đưa ra đề nghị khiến tôi trả lại tức thì

| Tâm sự

Những tưởng mẹ chồng tương lai có ý tốt cho tôi chút tiền, vàng để trang trải đám cưới. Nào ngờ đâu, đề nghị của bà khiến tôi tức giận.

Tôi mới 24 tuổi nhưng các cô, các bác ở quê lúc nào gặp cũng nheo nhéo: "Ôi cái Dương khi nào cho các bác ăn cỗ đấy?", "Sắp 3 chục tuổi đầu rồi đấy con ạ", "Các bạn bằng tuổi con bồng con bế rồi kia kìa!"…

Mỗi lần thế, tôi chỉ biết cười trừ. Nhưng mà bố mẹ tôi thì khác, họ bị tác động mà trở nên sốt ruột theo. Cứ gọi điện cho tôi (tôi đi làm ở Hà Nội) là y như rằng sẽ chêm vào câu: "Thế 2 đứa tính thế nào? Cứ yêu đương mãi à? Con gái có thì đấy con ạ!"

Thực ra, tôi có một mối tình 5 năm với cậu bạn cùng lớp cấp 3 và bố mẹ 2 bên cũng đều biết cả. Thế nhưng tới giờ tôi vẫn chẳng muốn kết hôn với Khánh. Bởi lẽ, anh là người lúc nào cũng chỉ biết tới gia đình mình, đi làm 2 năm trời nhưng không có 1 đồng tiết kiệm bởi lương bao nhiêu đưa tất tần tật cho mẹ.

Thậm chí tới ngày lễ, Tết hay dịp kỉ niệm gì, anh chỉ mua đúng 1 bông hồng, xong mang qua cho tôi thỏ thẻ: "Tháng này anh hết tiền, em thông cảm cho anh nhé. Nhưng anh luôn nhớ những ngày đặc biệt của chúng mình!"

Tôi đâu có đòi hỏi cao xa gì, nhưng lần nào cũng 1 bông hồng 10k ngoài vỉa hè làm tim tôi tê tái: "Chẳng lẽ giá trị của mình lại rẻ mạt tới mức như này thôi sao?"

Song, nói tôi bỏ Khánh tôi cũng không làm được. Vì thực ra anh cũng thương tôi, không có tiền nên luôn dùng hành động để bù đắp. Ví dụ như đêm hôm tôi ốm sốt, cũng là anh chịu khó đi mua thuốc men, cháo hành mang tới (nhưng cuối tháng đó lại xin tôi tiền ăn). Hay như ghé nhà tôi, ân cần quan sát xem ổ điện, vòi nước… có bị sao không rồi chủ động đề nghị sửa chữa. Hay tôi có việc phải đi xa, anh sẽ cố gắng thu xếp công việc để đón đưa.

Đấy, bỏ thì chẳng bỏ được, lại thêm cô dì chú bác và bố mẹ cứ ở bên tác động, cuối cùng tôi cũng quyết định đám cưới với Khánh. Bố mẹ tôi thì mừng lắm, thậm chí tôi còn cảm giác như bố mẹ vừa gả được đứa con gái ế đi vậy dù tôi mới 24 tuổi. Bố mẹ tuyên bố sẽ cho tôi 2 cây vàng và hỗ trợ chúng tôi tiền xây nhà ở quê.

Ngày dạm ngõ, mẹ chồng kéo xuống bếp dấm dúi đưa nửa chỉ vàng, nhưng bà đưa ra đề nghị khiến tôi trả lại tức thì - Ảnh 1.

Tôi kể với Khánh thì anh cũng mừng, xong chốt 1 câu: "Bố mẹ vợ hào phóng quá! Hi hi."

Tôi mới gặng hỏi anh xem bố mẹ chồng cho cái gì, anh chỉ ấp úng: "Ơ, cũng chưa thấy bố mẹ nói gì. Nhưng nhà anh mới xây xong, chắc chẳng dư dả. Nếu bố mẹ cho ít em cũng đừng suy nghĩ nhé. Vì nhà xây là cũng cho chúng mình ở mà!"

Tôi lại thấy bực bội nhưng không nói gì nữa. Suốt quá trình chuẩn bị lễ cưới từ đi chụp ảnh, lo thuê váy áo, tìm địa chỉ make up 1 mình tôi lo. Thậm chí, túng thiếu quá không dám xin mẹ, tôi đi vay bạn để trang trải. Còn Khánh, hễ hỏi tới anh lại bảo: "Anh chẳng có đồng nào, đi làm bao nhiêu dồn tiền cho mẹ xây nhà rồi!"

Tôi tức nghẹn tận họng tập 2. Cưới xin đúng là đau đầu, mệt người thật đấy. Nửa tháng trời mà tôi sút những 4kg.

Rồi ngày dạm ngõ cũng tới. Hôm ấy, sau khi xong xuôi thủ tục mẹ chồng kéo tôi xuống dưới bếp. Bà bỗng mở trong vạt áo ra 1 hộp nhỏ, tôi đã đoán chừng là vàng. Ban đầu bà chưa lên tiếng, tôi còn nghĩ hay mẹ chồng tương lai tốt bụng cho mình ít tiền để chuẩn bị các khâu liên quan như váy áo, hoa hoét nhỉ?

Thế nhưng tôi nhầm to. Bà rút ra xong đặt vào tay tôi rồi ngọt ngào đề nghị: "Dương này, bố mẹ vừa xây nhà xong, nợ nần còn nhiều con biết đó. Thế nên, mẹ cũng chẳng có, chỉ có nửa chỉ vàng này trao cho con gọi là đầy đủ thủ tục. Nhưng mẹ cũng nghe nói bố mẹ con hôm cưới sẽ trao 2 cây phải không? Mẹ thì thấy như thế giữa 2 nhà bị chênh quá, người ta lại so sánh. Nên nay mẹ đưa vàng cho con rồi, con nói bố mẹ đừng trao hôm cưới nhé. Cứ kín đáo mà làm. Trao thế nào chẳng được, dù sao vẫn là vàng của các con, phải không?"

Tôi điếng người trước đề nghị ấy. Cả đời con gái đi lấy chồng, được bố mẹ, ông bà, cô dì, chú bác lên trao vàng và dặn dò có 1 lần. Cớ sao tôi lại phải vì danh hão của gia đình nhà trai mà lại phải hủy bỏ nghi lễ này?

Tôi đặt hộp nhẫn vàng vào tay mẹ chồng tương lai, rồi từ chối khéo: "Bác ạ, con sẽ nói nhưng sợ ông bà, bố mẹ không đồng ý thôi. Bác cũng có con gái bác hiểu, chẳng ai muốn con mình chịu thiệt thòi như thế cả. Bác cứ giữ lại hộp nhẫn này đã ạ, con chưa thuyết phục được gia đình thì chưa dám hứa, cũng chưa dám nhận."

Nói rồi, tôi kệ bà đứng tần ngần đó và đi ra. Tôi cũng chưa biết sẽ nói với bố mẹ như thế nào nhưng cảm thấy cuộc hôn nhân này không tươi sáng cho lắm.

Theo Helino

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.