Nghèo có phải là cái tội?
Mẹ anh quăng trả túi trái cây lên bàn: "Cháu đem về ăn đi, nhà bác không thiếu, mà con bác cũng không ăn được mấy thứ mua ở lề đường như vầy". Tôi điếng người nhìn bà, có cảm giác đấy là những giọt nước làm tràn ly lòng tự trọng của mình.
Tôi quen Nam đã 5 năm và cũng ngần ấy thời gian tôi để tình yêu giấu kín trong lòng. Có thể nói, tôi yêu anh ngay từ giây phút đầu tiên gặp gỡ trong một lần hai bên phối hợp tổ chức sự kiện gặp gỡ các doanh nhân. Tác phong làm việc nhanh nhẹn, chuyên nghiệp, đặc biệt là giọng nói ấm áp của anh khiến tôi như bị ma ám.
Tôi cứ nghĩ mãi về anh cho đến khi gặp lại và trở thành thân thiết. Rồi anh nói yêu tôi cách nay vừa đúng 1 năm. Khi ấy tôi đã xúc động đến phát khóc bởi tôi không nghĩ mình xứng đáng với người đàn ông giỏi giang ấy. Trong thâm tâm, tôi chỉ biết ngưỡng mộ anh và mơ ước…
Ba tôi cũng mất sớm như ba anh nhưng mẹ tôi đã đi bước nữa. Một đàn em nheo nhóc ra đời nên cuộc sống của mẹ và dượng thật vất vả. Chính vì vậy mà tôi đã phải bươn chải một mình để tự lớn, tự học thành người khi mới 15 tuổi. Tôi vất vả từ bé, lại xuất thân từ ruộng vườn nên không thể có được cái cốt cách cao sang của những nhà quyền quý. Có lẽ đó là lý do mà mẹ anh không chấp nhận tình yêu của chúng tôi.
Tôi còn nhớ rõ, lần đầu tiên anh đưa tôi về thăm nhà. Nhìn nét mặt lạnh lùng của mẹ anh, tôi đã thấy bất an. Nhưng anh động viên: "Mẹ anh bề ngoài như vậy nhưng trong lòng rất ấm áp. Đối với mẹ, anh là số một". Lần thứ hai, thứ ba, tôi đến có khi được mời lại ăn cơm, tôi cũng muốn cùng vô bếp nấu nướng với mọi người nhưng mẹ anh gạt đi: "Cháu cứ ngồi chơi, chuyện bếp núc có người giúp việc làm".
Thật sự tôi không thấy gần gũi, ấm áp khi ở bên cạnh bà dù tôi đã hết sức cố gắng. Khi tôi nói điều này với Nam thì anh lại động viên: "Em thương anh thì cố gắng một chút. Tính mẹ như vậy là do trước đây đã quá vất vả, một mình thờ chồng, nuôi con, phải chống chọi với đủ thứ khó khăn, cám dỗ".
Tôi lại nghe anh, lại cố gắng tìm đủ mọi cách để yêu thương, để hòa nhập… Nhưng dường như tôi đã không có phương pháp đúng để xóa đi khoảng cách với người phụ nữ đầu tiên của người yêu mình.
Cho đến hôm nghe Nam báo tin bà bị bệnh trong khi anh đang đi nước ngoài, tôi nghĩ có lẽ đây là cơ hội tốt để tôi đến thăm hỏi, chăm sóc bà nhằm hóa giải những lạnh lùng, ngăn cách. Thế mà, sự nhiệt tình của tôi đã bị dội một gáo nước lạnh. Thậm chí, tôi còn cảm nhận được sự khinh miệt của bà đối với gia đình tôi…
Nghèo đâu có phải là một cái tội? Tôi đã nghe nhiều người nói điều đó và thấy hoàn toàn đúng. Mẹ và dượng tôi rất nghèo, nghèo đến nỗi không thể chăm lo cho các con đầy đủ nhưng đứa nào cũng được học hành, không đứa nào trở thành đầu trộm đuôi cướp thì tôi có quyền tự hào đứng thẳng để sống chứ? Chẳng lẽ nghèo thì không có lòng tự trọng hay sao? Hà cớ gì tôi phải nhún nhường, quỳ lụy trước mẹ anh; một người luôn tự cao, tự đại bởi cái danh vị suốt đời thờ chồng, nuôi con?
Và tôi quyết định rời xa anh, rời xa người phụ nữ khắc nghiệt ấy trước khi Nam trở về. Thế nhưng nghĩ là một chuyện, còn làm lại là một chuyện khác.
Tôi thật sự không muốn mất anh, mất một người đàn ông mà mình biết chắc đó là người rất đáng để trao thân, gởi phận. Nhưng tôi cũng không muốn chung sống với người phụ nữ ấy trong một mái nhà, thậm chí phải giành giật với bà một người đàn ông…
Tôi không muốn chọn lựa giữa hai người cũng không muốn họ phải chọn lựa giữa tôi và một người thương yêu nhất của mình.
Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến
Tâm sự - 12 giờ trướcSự hiện diện của tôi trong mắt mẹ chồng giống như một vết tì vết mà bà buộc phải chấp nhận, nhưng chưa bao giờ ngừng xỉa xói. Tất cả cũng chỉ vì gia đình tôi nghèo khó.
Bạn thân cấp 3 ngỏ lời sau giỗ đầu chồng, tôi sững người vì đã có người khác
Tâm sự - 23 giờ trướcSau giỗ đầu chồng, người bạn thân từ thời cấp 3 của tôi thổ lộ mong muốn cùng tôi xây dựng gia đình vì nói tôi là chỗ dựa lớn nhất của mẹ con cô ấy.
Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...
Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai
Tâm sự - 1 ngày trướcDù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.
Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.
Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con
Tâm sự - 3 ngày trướcGia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.
Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại
Tâm sự - 4 ngày trướcĐến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con
Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ
Tâm sự - 4 ngày trướcTôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…
Tuổi già bị con cái thờ ơ, cụ ông ra một quyết định dứt khoát: Tất cả lập tức quay đầu
Tâm sựGĐXH - Tuổi già lẽ ra phải là quãng thời gian bình yên, khi con cháu trưởng thành, gia đình sum vầy. Thế nhưng với tôi tuổi già lại bắt đầu bằng sự hụt hẫng và cô độc.