Nghỉ lễ 30/4-1/5, vừa về đến quê vợ đã vội vã ôm con quay về thành phố trong uất ức vì không chịu nổi hành động này của chồng
GiadinhNet- Chồng tôi khá “ngoan”, không ăn chơi đàn đúm bạn bè, biết chăm con, không ốm đau bệnh tật nhưng lại mắc phải một căn bệnh không có thuốc chữa, đó là “bệnh” sĩ.
Tôi lấy chồng được 2 năm. Con gái tôi vừa được tròn 1 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi khá yên ấm và hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều có công việc ổn định. Chồng tôi khá "ngoan", không ăn chơi đàn đúm bạn bè, biết chăm con, không ốm đau bệnh tật nhưng lại mắc phải một căn bệnh không có thuốc chữa, đó là "bệnh" sĩ.
Lương của hai vợ chồng cộng lại được khoảng 15 triệu đồng/tháng. Lương của tôi thấp, chỉ đủ chi tiêu những thứ lặt vặt trong gia đình, còn lại chủ yếu trông chờ vào lương của chồng.

Ảnh minh họa
Trước đây chưa có con thì cuộc sống hai vợ chồng trừ tiền thuê nhà, điện,nước cũng dư dả được đôi chút. Tuy nhiên, từ khi có con, tôi phải thu vén lắm mới đủ chi tiêu.
Mấy tháng gần đây, chồng tôi chuyển sang chỗ làm mới. Mặc dù vất vả hơn nhưng lương cao hơn nên vợ chồng tôi cũng vui vẻ chấp nhận. Thế nhưng dù lương cao hơn nhưng chồng tôi vẫn chỉ đưa cho vợ số tiền như cũ và bảo phần dư ra để anh giữ lại còn lo việc lớn.
Từ khi cầm tiền riêng, tôi chưa thấy anh chi ra việc gì lớn mà chỉ thấy "bệnh" sĩ của anh tái phát. Mỗi lần đi ăn uống với bạn bè là anh xung phong trả tiền, rút ví rõ nhanh. Mỗi khi khu phố có việc cần ủng hộ thì chồng ủng hộ rất xông xênh. Tôi không hẹp hòi chuyện đó nhưng chuyện gì cần thì ủng hộ thôi khi mọi người ủng hộ 1-2 trăm nghìn thì chồng tôi cứ phải ủng hộ từ 5 trăm đến một triệu mới chịu.
Nhiều lúc hết tiền, tôi nói anh đưa thêm thì anh bảo có hàng trăm việc, không đưa thêm cho vợ đồng nào khiến tôi phải đi vay bạn đồng nghiệp để chi tiêu. Vợ chồng cãi nhau, anh hùng hổ xông vào đánh tôi. Tôi giận dỗi cả tuần trời, chồng nịnh mãi mới xuôi xuôi để hai vợ chồng còn về quê dịp 30/4- 1/5.

Ảnh minh họa
Nhưng rồi chiều qua cả nhà vừa về đến quê, tôi đã phải sấp ngửa ôm con lên Hà Nội cũng chỉ vì không chịu nổi tính sĩ của chồng. Chả là về đến quê, đi chơi hàng xóm họ hàng xa, thấy cụ già nào chồng tôi cũng rút tiền, 100.000 đồng thì không sao nhưng có lúc chồng tôi rút cả tờ 500.000 đồng ra biếu, tôi nhìn mà thấy xót hết cả ruột.
Chưa hết, trong bữa cơm tối, bố mẹ chồng tôi nói muốn xây sửa lại khu bếp và công trình phụ để cho sạch sẽ. Trong khi chị cả nói để máy chị em cùng nhau góp tiền biếu bố mẹ thì chồng tôi gạt đi nói để mình vợ chồng tôi lo tất.
Tôi có dò hỏi bố chồng kinh phí thì bố bảo hết khoảng 50-60 triệu đồng. Thấy số tiền lớn, trong khi hai vợ chồng còn bao việc phải lo: tiền nhà chưa đóng, tiền vay của chị gái tôi khi tôi sinh con chưa trả, chưa kể vợ chồng tôi đang cố dành dụm để mua một chiếc xe ô tô trả góp để mỗi lần về quê đỡ phải đi xe khách vất vả…
Tôi nói hay để các anh chị cùng nhau gánh vác thì chồng tôi bèn lớn tiếng nói "anh đã quyết thế, không bàn lùi". Tôi nói nhưng đây là trách nhiệm và cũng là tấm lòng của các con chứ không phải mình chồng tôi là con của bố mẹ thì liền bị bố mẹ và các anh chị em chồng xúm lại nói dỗi là "thôi, không dám nhận tấm lòng của vợ chồng tôi nữa". Chồng tôi thấy thế thì thẳng tay tát vợ trước mặt cả nhà. Nhà chồng tôi thấy thế cũng không ai can ngăn.
Tôi ôm con về Hà Nội mà nước mắt không ngừng rơi. Thật sự lúc này tôi đang rất rối bời, ly hôn thì thương con mà ở tiếp thì không biết phải làm gì để trị căn "bệnh" sĩ của chồng.
'Đừng đợi mất rồi mới tiếc': Lời gan ruột của cụ ông 91 tuổi khiến ai đang có gia đình cũng phải giật mình
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Những lời này có thể khiến người trẻ mủi lòng, có thể nghe hơi "chát", nhưng khi các bạn bằng tuổi tôi, các bạn sẽ hiểu: Đó chính là chân tướng của cuộc đời.
Cho vay 350 triệu kèm lãi cao, anh trai khiến tôi tổn thương: 5 năm sau mới hiểu lòng anh
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Tôi "đứng hình" khi anh trai nói rằng anh muốn tôi trả thêm một phần lãi khoản tiền cho vay. Khi ấy, tôi đồng ý, nhưng trong lòng không khỏi hoài nghi về tình anh em.
Sau buổi họp lớp, tôi quyết định ngừng so sánh chồng với người khác
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp đại học cách đây vài ngày tưởng chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm cũ, nhưng lại khiến tôi thay đổi suy nghĩ về chính cuộc hôn nhân của mình.
Xúc động vì con dâu tặng 5 nhẫn vàng ngày sinh nhật, nhưng mang bán mới 'ngã ngửa'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhận món quà quý giá từ con dâu, tôi cảm động bao nhiêu thì bàng hoàng bấy nhiêu khi đem đi kiểm định. Nhưng lời giải thích sau đó khiến tôi lặng người.
Tôi có sai không khi giấu vợ cho anh trai tiền?
Tâm sự - 1 ngày trướcMột tuần nay vợ chồng tôi căng thẳng cãi vã vì chuyện tôi giấu vợ cho anh trai 20 triệu để trả nợ.
Họp lớp rôm rả, đến khi trả tiền thì 'mỗi người một lý do'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi vẫn còn nhớ buổi họp lớp cấp 3 hôm ấy, một cuộc gặp tưởng như chỉ để ôn lại kỷ niệm cũ nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về tình bạn khi trưởng thành.
Bỏ lương cao, rời ghế phó chủ tịch tập đoàn, tôi về quê và tìm thấy điều quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, thậm chí giữ vị trí phó chủ tịch tập đoàn, tôi quyết định từ bỏ tất cả để về quê sống bình yên bên gia đình.
Con trai muốn bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm dưỡng già của tôi đầu tư bất động sản
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng đã an nhàn tuổi già với 3 tỷ dành dụm cả đời để dưỡng già nhưng mới đây con trai đề nghị bán nhà, dùng 3 tỷ tiết kiệm của tôi để đầu tư và đón mẹ ra Hà Nội sống cùng
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.