Nhiều lần bị con rể xách balo quẳng ra khỏi cửa, mẹ vợ vẫn kiên trì "ở đợ" 10 năm: Kết quả khiến người ta không thể không nể phục
Nhiều lần con rể bực quá, xách balo của tôi quẳng ra cửa, bảo "ở nhà ai thì cũng phải biết điều".
Nhiều người bảo tôi dại, dại vì can thiệp quá sâu vào cuộc sống hôn nhân của con gái. Nhưng người làm mẹ, nhìn con gái mình rơi vào chỗ sai mà không ngăn thì mới thực là tội.
Tôi có 2 đứa con, con trai lớn đi xuất khẩu lao động, còn con gái là đứa mềm yếu, hay mơ mộng, yêu là yêu chết đi sống lại. Năm nó 24 tuổi, dẫn về một thằng con trai tên Hưng, người gầy nhẳng, mắt láo liên, nói chuyện thì ba hoa, được mỗi cái dẻo mồm.
Lúc đầu, tôi nhíu mày đã thấy không ổn. Hỏi ra thì biết nó làm bấp bênh, công việc thay như thay áo, từng vay nợ mua xe máy mà trả mãi không hết. Tôi nói thẳng: "Mẹ cấm lấy thằng đó, mẹ chẳng thấy nó được điểm nào". Nhưng con gái cứ khóc nói: "Mẹ không hiểu tình yêu gì cả, con tin anh ấy, rồi con sẽ thay đổi được anh ấy".
Tôi không hiểu ư? Tôi làm mẹ hai mươi mấy năm, nuôi từ lúc còn đỏ hỏn đến khi lấy chồng. Nhưng tình yêu mà, con gái không thấy gì khác ngoài người yêu. Tôi càng cấm, con càng sống chết theo đuổi thứ tình yêu ấy. Cuối cùng, tôi phải chịu thua để con cưới.
Ngày cưới, tôi cười, nhưng trong lòng thắt lại. Tôi biết đứa con gái của tôi sẽ khổ.
Và đúng như vậy. Mới cưới một năm, con gái đã u sầu héo hon. Con rể hay đi nhậu, có lần say về còn đập cửa, chửi bới giữa đêm. Tiền bạc thì mượn vợ, rồi vợ lại lén xin tôi để bù. Tôi tức nhưng thương con. Cứ nghĩ vài tháng thì thôi, rồi chúng nó cũng lớn, biết suy nghĩ. Không ngờ còn tệ hơn.
Tôi quyết định về ở cùng. Ban đầu, chỉ nói là để phụ trông cháu, vì con gái sinh bé đầu lòng. Nhưng thật ra tôi về là để "gác cửa". Không ai dám nói thẳng, nhưng ai cũng biết tôi đang "ở đợ" nhà con rể.

Ảnh minh họa
Con rể ghét tôi ra mặt. Lúc ăn thì lườm, nói chuyện thì cộc, nhiều lúc còn bóng gió bảo: "Nhà này chỉ cần hai vợ chồng tự lo là đủ". Ý là đuổi tôi. Tôi nghe hết nhưng tôi không đi.
Tôi đi rồi, ai giữ con gái tôi khỏi khóc trong bếp lúc chồng đi nhậu về khuya? Ai dạy cháu tôi biết cầm thìa, ai chở cháu đi tiêm phòng mỗi lần bố cháu viện cớ bận?
Nhiều lần con rể bực quá, xách balo của tôi quẳng ra cửa, bảo "ở nhà ai thì cũng phải biết điều".
Tôi đi thẳng ra sân, nhưng thay vì rời đi, tôi ngồi xuống chiếc ghế đá, cầm cái quạt nan, quạt hờ hững, bảo: "Mẹ ở nhà con gái mẹ, chẳng gì hồi cưới, mẹ cũng cho cái tủ lạnh với cái giường, tính ra thì mẹ cũng có phần. Mẹ ở phần của mẹ thôi".
Tôi vẫn chai mặt, quyết không đi. Nó thấy không đuổi được tôi nên cũng kệ.
Những năm sau đó, tôi không từ bỏ. Tôi dạy cháu học, nấu ăn cho cả nhà, dọn dẹp từng góc.
Mỗi lần con rể đi làm về muộn, tôi bảo con gái đi ngủ sớm, kệ con rể thích về lúc nào thì về, đừng bận tâm quá nhiều, cũng đừng cằn nhằn hay khóc lóc.
Khi 2 vợ chồng nó cãi nhau, tôi đưa con gái và cháu đi uống nước mía, còn con rể bực bội nhưng ở một mình cả buổi, không có ai để gây sự, tới khi vợ con về thì mọi chuyện đã êm xuôi.
Thỉnh thoảng, tôi mua cho con rể vài thứ lặt vặt như quần áo mới, bàn chải đánh răng, lọ lăn nách... gọi là quà sinh nhật. Nó ngạc nhiên lắm nhưng ngại ngần lẩm bẩm: "Mua làm gì mà mua cho tốn tiền".
Tôi bảo: "Tiền của tôi, không phải tiền của người khác".
Nó nhìn tôi, ánh mắt bối rối và xấu hổ.
10 năm trôi qua. Giờ con rể đã thôi làm mấy nghề lông bông, chuyển sang mở xưởng hàn xì nhỏ, ăn nên làm ra. Nó không còn nhậu khuya, biết để dành tiền, biết chở vợ đi siêu thị, chở mẹ vợ đi khám bệnh.
Cuối cùng, tôi cũng dạy được người con rể mà tôi từng không chấp nhận. Không phải bằng roi vọt hay lời mắng mỏ, mà bằng sự bền bỉ của một người mẹ, biết tha thứ và chờ đợi.
Bạn thân cấp 3 ngỏ lời sau giỗ đầu chồng, tôi sững người vì đã có người khác
Tâm sự - 7 giờ trướcSau giỗ đầu chồng, người bạn thân từ thời cấp 3 của tôi thổ lộ mong muốn cùng tôi xây dựng gia đình vì nói tôi là chỗ dựa lớn nhất của mẹ con cô ấy.
Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc
Tâm sự - 20 giờ trướcTôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...
Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai
Tâm sự - 1 ngày trướcDù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.
Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.
Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng
Tâm sự - 1 ngày trướcNhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.
Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.
Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con
Tâm sự - 3 ngày trướcGia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.
Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại
Tâm sự - 3 ngày trướcĐến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con
Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ
Tâm sự - 4 ngày trướcTôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…
Người yêu tài giỏi tốt tính, nhưng gia đình nợ nần vì bố cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNgười yêu tôi hiền lành, chịu khó, lại rất giỏi kiếm tiền, thế nhưng khi biết gia đình anh đang nợ nần, bố lại cờ bạc rượu chè khiến tôi hơi lo ngại.
Tuổi già bị con cái thờ ơ, cụ ông ra một quyết định dứt khoát: Tất cả lập tức quay đầu
Tâm sựGĐXH - Tuổi già lẽ ra phải là quãng thời gian bình yên, khi con cháu trưởng thành, gia đình sum vầy. Thế nhưng với tôi tuổi già lại bắt đầu bằng sự hụt hẫng và cô độc.


