Những phụ nữ tìm hạnh phúc trong bóng tối
Vào với thế giới sâu kín của những người phụ nữ khiếm thị, lắng nghe những tâm sự của họ, thật khó kìm được sự xúc động nghẹn ngào.
Chơi vơi tình yêu, chơi vơi hạnh phúc
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Mất đi đôi mắt nhưng những người phụ nữ khiếm thị mà tôi may mắn được gặp vẫn không khóa chặt tâm hồn mình. Họ vẫn khát khao hướng đến cuộc đời, hướng đến tình yêu, hạnh phúc. Dù có khi họ phải đứng giữa những ranh giới chơi vơi đắng đót…
![]() |
|
Chị Nguyễn Thị T.- “Đàn bà, ai chẳng ước được có một mái ấm, một người đàn ông để nương tựa, một đứa con để yêu thương. Nhưng… khó lắm”. |
“Mình mất một thời gian dài để quên anh và trở lại với nhịp sống thường nhật. Sau này cũng có không ít người tìm đến, nhưng thực sự mình chưa đủ dũng cảm để mở lòng thêm một lần nữa. Hi vọng vào một hạnh phúc gia đình ngày càng mong manh khi mà mình “mỗi năm mỗi tuổi”.
Trong cuộc sống của những người phụ nữ khiếm thị, ánh sáng tình yêu dường như hơi xa vời với họ. Không nói ra, nhưng dường như ai cũng hiểu rằng tìm kiếm một hạnh phúc lứa đôi thật khó khăn.
Giấu nét buồn trong nụ cười, chị Nguyễn Thị T. (HNM tỉnh Vĩnh Phúc) chia sẻ: “Đàn bà, ai chẳng ước được có một mái ấm, một người đàn ông để nương tựa, một đứa con để yêu thương. Nhưng… khó lắm”.
Dòng suy nghĩ của chị chảy ngược về những ngày tham gia lớp học hòa nhập HNM của tỉnh, chị kể: “Tôi gặp và yêu anh ấy khi tham gia học tập, sinh hoạt tại trung tâm. Cũng thiết tha hi vọng, cũng nhớ nhung dâng đầy. Dù ngay từ đầu, tôi đã có những linh cảm chẳng lành, song tình yêu lại lấn tới, đánh bại mọi suy nghĩ lý tính. Tôi nhận lời yêu anh… Kết thúc lớp học, chẳng ai nói ra mà tôi cũng hiểu, vậy là chia tay mãi mãi”.
Người đàn ông đó một đi không trở lại, kỉ niệm tình yêu cũng trở thành một nốt trầm vừa xót xa, vừa ngọt ngào đối với chị.
“Người phụ nữ bình thường tìm được một người đàn ông tin cậy đã khó, người phụ nữ khiếm thị tìm được một người yêu chân thành, đáng tin còn khó hơn…” - chị T.H tâm sự rất thật. Với những trái tim nhạy cảm, tình yêu mãi là khát khao cháy bỏng, là món quà tặng thật xa vời…
Bước qua vực sâu cuộc đời
Với chị Dương Bạch Yến (phố Vĩnh Hưng, Hoàng Mai, Hà Nội), những khát khao ấy là khởi đầu của một chuỗi vừa hạnh phúc vừa đẫm nước mắt.
Rồi sau đó, chị gặp anh – người đàn ông khiếm thị đã “yên bề gia thất”. Chị không đòi hỏi gì ở anh hơn một đứa con. Thật hạnh phúc khi ước nguyện của chị trở thành hiện thực: Đứa bé chào đời.
“Tôi đã ôm con mà tự nhủ rằng: Mình không còn cần gì hơn nữa. Mình sẽ nuôi cháu ăn học, ngoan ngoãn, khôn lớn thành người”.
Được vỗ về, được lo lắng và chăm sóc cho con là niềm hạnh phúc lớn nhất của chị. “Nhìn con lớn lên từng ngày, tôi cũng tự nhủ mình phải vượt lên, làm một người mẹ gương mẫu cho con”. Có lẽ tấm lòng ấy của chị đã được đền đáp xứng đáng, bởi cô con gái Diệu Linh rất ngoan và yêu mẹ.
