Ở cữ tại quê chồng và nỗi oan khó giải của cô con dâu thành phố
Được vài hôm đã thấy bà thím sang thủ thỉ: “Con N. nó trách cháu đấy. Em chồng về chơi mà chị dâu cứ khinh khỉnh, ru rú ôm con trên phòng chẳng thèm chuyện trò hỏi han”...
Ngày Thảo sinh con trai, gia đình hai bên nội ngoại vui không kể xiết. Sau mấy năm trời chạy chữa khắp nơi, cuối cùng niềm mong ước của vợ chồng Thảo về một thiên thần bé nhỏ cũng đã trở thành sự thật. Những tưởng rằng từ đây cuộc sống của Thảo sẽ toàn niềm vui và tiếng cười, không còn những sự giục giã, những câu gièm pha, những chì chiết bòng gió. Nhưng Thảo thật không ngờ, bên cạnh niềm hạnh phúc còn có nhiều thứ khác đang chờ đợi cô…
Con Thảo chẳng dễ ăn dễ ngủ như con người ta mà lại hay quấy khóc. Lúc Thảo còn nằm viện sau sinh, mẹ đẻ và mẹ chồng đã phải thay phiên nhau bế ẵm suốt đêm. Trong khi đó những bé khác cùng phòng ngủ rất ngon lành, có khóc cũng chỉ một chút rồi thôi. Mỗi buổi sáng, buổi chiều có 2- 3 tiếng bệnh viện không cho người nhà vào, Thảo thấy quãng thời gian ấy thật đáng sợ vì con cứ khóc ngằn ngặt mà những vết khâu của cô đau đớn đến mức không thể tự bế con lên được, đến pha sữa cho con cũng phải cố lết mà đi. Những sản phụ khác trong phòng cứ nhìn Thảo như thể cô là một người mẹ tồi tệ lắm. Dường như cái cảm xúc lâng lâng vui sướng khi nghe tiếng khóc chào đời của con đã bay biến đi đâu mất.
Xuất viện được một tuần, chồng Thảo đưa hai mẹ con về quê ở cữ. Vì Thảo rất yếu, cần có người giúp đỡ. Căn phòng trọ ở thành phố chật chội, chồng Thảo làm ở xa, phải đi sớm về khuya nên không thể chăm lo cho hai mẹ con, đành đưa về quê nhờ vả ông bà nội. Thảo không muốn xa chồng nhưng cũng ngậm ngùi chấp nhận, chẳng còn cách nào khác.
Ảnh minh họa
Ở quê, Thảo được mẹ chồng chăm sóc chu đáo. Tháng đầu sau sinh, vết khâu còn đau, đi lại khó khăn nên mỗi bữa mẹ chồng Thảo mang cơm lên tận phòng. Rồi suốt hai tháng trời việc cơm nước, giặt giũ cô không hề phải động tay, chỉ có việc chăm con và nghỉ ngơi. Nhiều người so bì bảo Thảo sướng, chẳng như họ sinh xong ít ngày đã phải làm lụng việc này, việc kia. Chẳng ai hiểu Thảo cũng có những nỗi khổ riêng mà không thể nói.
Chồng Thảo hai tuần mới về thăm mẹ con cô được một hôm rồi lại đi, chẳng tâm sự hay chia sẻ được nhiều với vợ. Bố mẹ chồng cũng còn bận nhiều việc, ông bà cũng không khó khăn xét nét gì Thảo nhưng vốn trầm tính, lại chưa quen nề nếp sinh hoạt ở nhà chồng, cô cứ thấy cuộc sống gượng gạo thế nào. Có nhiều lúc cô thấy cô đơn dù không phải sống một mình. Lắm khi lại mệt mỏi vì mấy người họ hàng đến thăm cứ chuyện trò đủ mọi thứ tràng giang đại hải cả tiếng đồng hồ, Thảo thèm được nằm xuống một chút để nghỉ ngơi.
Mấy tháng sống ở nhà chồng , Thảo gần như chỉ quanh quẩn trong căn buồng nhỏ với đứa con trai, kiêng cữ nên lúc nào cũng phải đóng cửa cho kín gió. Cô không sợ sự ngột ngạt trong căn buồng ấy mà sợ một thứ khác: tiếng khóc của con trai mình. Con Thảo rất nhạy cảm với âm thanh, chỉ một tiếng động nhỏ cũng làm bé thức giấc. Nhà chồng Thảo lại ở ngay cạnh đường, cả ngày cả đêm ô tô qua lại nườm nượp, tiếng còi vang inh ỏi. Con trai cứ thức giấc liên tục rồi khóc ré lên, Thảo lại vội vàng ôm con dỗ dành mà nơm nớp lo rằng con chưa kịp say ngủ đã lại có một hồi còi khác. Nhiều đêm con khóc ngằn ngặt, Thảo vừa mệt mỏi lại vừa sợ làm mất giấc ngủ của bố mẹ chồng, sợ ông bà trách mỗi việc chăm con cũng làm không xong. Cứ mỗi ngày, chuyện con giật mình tỉnh giấc đã trở thành một nỗi ám ảnh với Thảo. Tâm trí cô lúc nào cũng quay cuồng với tiếng khóc như xé vải của đứa con trai.
Chiều hôm ấy, bác hàng xóm sang tìm mẹ chồng Thảo, muốn mượn món đồ gì đó nhưng mẹ chồng Thảo không có nhà. Bác cất tiếng gọi to mấy câu nhưng con vừa ngủ nên Thảo ở trên tầng hai chưa dám đặt con xuống, cũng không thể bế con đi vì vết khâu vẫn đang đau nên cô đành ở trên phòng mà trả lời. Thảo không dám nói to, sợ con lại khóc. Cứ tưởng bác hàng xóm nghe thấy rồi nên đi về, nào ngờ hôm sau mẹ chồng Thảo trách bác ấy gọi mà Thảo ở nhà không thèm trả lời. “Người ta bảo nhà này có cô con dâu kiêu quá, không có mồm nói chuyện với người ở quê”, bà bảo.
Được ba tháng, con Thảo vẫn chưa hết quấy khóc. Cô em chồng về chơi mấy hôm, Thảo bế con xuống ngồi chơi nói chuyện chỉ được một lúc là con lại quấy, phải về phòng yên tĩnh bé mới chịu ngủ. Được vài hôm đã thấy bà thím sang thủ thỉ: “Con N. nó trách cháu đấy. Em chồng về chơi mà chị dâu cứ khinh khỉnh, ru rú ôm con trên phòng chẳng thèm chuyện trò hỏi han”.
Thảo chỉ im lặng. Căng thẳng, đau đớn sau sinh với những trận khóc của con đã đủ làm cô mệt mỏi, giờ lại thêm những chuyện như thế này. Thảo vốn hay nghĩ ngợi, cứ tự trách mình rồi lại khóc. Dù rất biết ơn mẹ chồng chăm sóc chu đáo cho mình, nhưng Thảo vẫn thầm mong sớm đến ngày trở lại thành phố. Khi có chồng bên cạnh, khi được sống trong không gian riêng tư bé nhỏ của mình, tâm trạng cô hẳn sẽ thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn.
Theo Tri thức trẻ
Khi con nổi loạn, mất kiểm soát: 5 câu nói 'thần kỳ' giúp xoa dịu trẻ và quy tắc S.T.O.P dành cho cha mẹ
Nuôi dạy con - 8 giờ trướcGĐXH - Nhiều cha mẹ cảm thấy phát điên, mất bình tĩnh khi đối diện với đứa trẻ tức giận, bức xúc hoặc nổi loạn. Hãy nằm lòng 5 câu "thần chú" và quy tắc "S.T.O.P" này để nuôi con trưởng thành.
Càng rơi vào nghịch cảnh, 5 cung hoàng đạo này càng dễ 'lội ngược dòng' ngoạn mục
Gia đình - 10 giờ trướcGĐXH - Với những cung hoàng đạo này, thử thách không phải dấu chấm hết mà là điểm khởi đầu cho một hành trình mới nhiều bất ngờ hơn.
Mẹ già ngoài 90 vẫn hầu hạ con gái U60: Bi kịch của việc thương con mù quáng
Nuôi dạy con - 16 giờ trướcGĐXH - Thương con đến mức bao bọc suốt hơn nửa đời người, người mẹ ngoài 90 tuổi vẫn nấu ăn, giặt giũ cho con gái U60.
Bán nhà phố cổ Hà Nội gần 100 tỷ, tôi nghẹn lòng khi bố mẹ định chia em gái 50 tỷ
Gia đình - 17 giờ trướcSống cùng bố mẹ trong căn nhà phố cổ nhiều năm, tôi chưa từng tính toán chuyện tài sản. Nhưng khi bố mẹ dự định bán nhà gần 100 tỷ, chia cho em gái đã lấy chồng ở tỉnh xa 50 tỷ, phần còn lại dùng mua nhà ở cùng tôi và gửi tiết kiệm khiến tôi cảm thấy nặng trĩu trong lòng…
Nhà cao cửa rộng không bằng "cơm lành canh ngọt": 1 chữ duy nhất định đoạt phúc khí của cả gia đình
Chuyện vợ chồng - 1 ngày trướcNgười ta cứ mải miết đi tìm những vật phẩm phong thủy đắt tiền để cầu bình an, nhưng lại quên mất rằng, phong thủy thượng thừa nhất của một gia đình lại nằm ngay trong chính cách chúng ta đối đãi với nhau, gói gọn trong một chữ duy nhất.
3 kiểu người càng sống lặng lẽ càng thành công, nhìn bình thường nhưng về sau ai cũng nể
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Không ồn ào, không khoe khoang, những người này chọn cách đi chậm nhưng chắc. Thời gian trôi qua mới thấy: họ không hề tầm thường như vẻ ngoài.
Vì sao lại sinh ra 1 đứa con ít biết ơn trong gia đình?
Nuôi dạy con - 1 ngày trướcVà đôi khi, bài học lớn nhất cho cả cha mẹ lẫn con cái, chính là học cách yêu thương...
Càng sớm buông bỏ 3 điều này, bạn càng nhanh chạm tới hạnh phúc thật sự
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Hạnh phúc đôi khi không đến từ việc cố gắng có thêm, mà từ việc dám buông bỏ đúng lúc. Khi ngừng níu kéo 3 điều quen thuộc nhưng âm thầm bào mòn cảm xúc, cuộc sống của bạn sẽ nhẹ đi rõ rệt và an yên hơn từng ngày.
Những cung hoàng đạo nữ nói không với thả thính: Không yêu là tránh xa, đừng gieo hi vọng
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Trong 12 cung hoàng đạo, những chòm sao nữ dưới đây nổi tiếng là yêu ghét phân minh, nói không với mọi kiểu nhập nhằng tình cảm.
1 từ tuyệt đối không nên nói trong ngày đầu năm mới
Gia đình - 1 ngày trướcBiết sớm để tuyệt đối đừng phạm vào.
Tuổi tác càng cao càng phải mở rộng tầm nhìn: Đến 60 tuổi chỉ cần làm tốt một việc, đời người sẽ bình an
Gia đìnhGĐXH - Thời gian không thiên vị bất kỳ ai. Chỉ khi tuổi tác lớn dần, con người mới thực sự thấu hiểu giá trị của cuộc sống, học cách điều chỉnh tầm nhìn để tìm thấy sự bình an.