Ôm hận 10 năm, giờ đây tôi đã trả được thù tình
Nhìn mặt anh thẫn thờ, lết thân đi về, tôi hả hê vô cùng. Cuối cùng tôi cũng hoàn thành kế hoạch trả thù của mình: phá tan đường danh vọng và làm nhục được những kẻ trước đây đã phá đời tôi, làm nhục tôi. Tôi đã trả thù đời.
Niềm vui này tôi đã phải đổi lấy bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của mình 10 năm nay. Sau nhiều năm kiên trì, cuối cùng tôi đã có thể đòi lại công lý cho bản thân.
Năm 18 tuổi, tôi là một con bé nhà quê chân ướt chân ráo lên Hà Nội với nhiều hoài bão và ước mơ. Ngay những ngày đầu ở trường Đại học, tôi quen với mộtchàng trai Hà Nội. Anh khác với tất cả những người tôi đã từng gặp. Anh đẹp trai, thông minh, dí dỏm, nói chuyện duyên và rất trí thức. Lúc ấy, trong mắt tôi anh sáng chói chẳng khác nào mặt trời.
Tôi cảm thấy như kỳ tích xảy ra khi vầng mặt trời đó lại để ý tới một viên sỏi bé nhỏ như tôi. Anh hay hỏi chuyện tôi, giúp đỡ, chăm sóc tôi vì tôi còn non nớt và chưa quen với nhịp sống thành phố. Rồi nhẹ nhàng và tự nhiên, tình yêu đến. Đó là những tháng năm đẹp nhất trong cuộc đời mà tôi không thể quên được.
Tôi chìm đắm trong hạnh phúc của riêng mình, mặc cho bao người khuyên tôi không nên “trèo cao ngã đau”, vì xuất thân của chúng tôi cách xa vời vợi. Anh là con của một nhà buôn thực phẩm giàu có, còn bố mẹ tôi chỉ là nông dân. Tôi ngây thơ nghĩ tình yêu sẽ vượt qua được mọi cách trở, ôm mộng hão huyền. Tôi tin tưởng trao cho anh tất cả đời mình và tự mơ về ngày chúng tôi được mãi bên nhau không còn xa.
Tôi dấn thân vào mối tình ấy quá sâu, để rồi khi nó tan vỡ thì gục ngã không đứng dậy nổi. Đó là khi mẹ anh phát hiện ra chúng tôi yêu nhau. Đời nào bà ấy chịu để con trai yêu của mình cặp kè với một đứa con gái nhà quê. Mẹ anh ra sức ngăn cản và có những hành động xúc phạm đến tôi.
Lúc ấy tôi mới nhìn thấu bản chất con người bản thân đã yêu sâu sắc đến mức thần tượng hóa. Anh hóa ra chỉ là 1 kẻ hèn hạ bám váy mẹ. Mỗi khi mẹ anh đến hành hạ tôi về tinh thần và thể xác, không bao giờ anh bênh vực tôi. Anh chỉ yếu ớt nói câu “Đừng mẹ!”.
Rồi khi nhận được cái liếc mắt sắc sảo của bà ấy thì anh ngậm chặt miệng, cúi đầu như một con chó. Anh chỉ dám lén lút hỏi thăm tôi qua những người bạn. Thậm chí một cú điện thoại cũng không dám gọi vì bị mẹ giám sát. Cứ như vậy, chúng tôi dùng dằng một tháng trời.
Đang trong lúc rối ren đó, tôi phát hiện mình có thai gần 2 tháng. Tôi khủng hoảng vô cùng, lo lắng, sợ hãi không biết phải làm sao. Đúng lúc đó, tôi nghe tin anh sắp đi du học. Có lẽ mẹ anh dùng cách đó để ngăn cách triệt để chúng tôi.
Tôi quyết định trơ mặt đến nhà anh để nói với chuyện với mẹ con anh. Tôi ngây ngô nghĩ đứa trẻ sẽ giúp tôi nhận được sự thương cảm và đồng tình của gia đình anh.
Nào ngờ vừa tới cửa, tôi đã bị người giúp việc ra hất nguyên chậu nước vào mặt và khinh khỉnh đuổi tôi về. Tôi đứng chờ cả ngày cũng không gặp được anh hay mẹ anh. Chỉ có bà giúp việc thỉnh thoảng đi ra đi vào, luôn miệng xỉ vả tôi là loại “đũa mốc chòi mâm son”, loại gái mặt dày đi quyến rũ đàn ông.
Sau hôm đó, tôi nhận được một lá thư chia tay từ anh. Anh nói chúng tôi không hợp và dứt khoát cắt đứt. Kèm với đó là một khoản tiền trị giá 5 triệu. Anh nói tôi hãy dùng để lo cho tương lai của mình.
Tôi điên cuồng tìm cách gặp mặt anh. Một người bạn của anh thương tình tạo cơ hội cho tôi. Nhưng khi 2 đứa đối mặt, tôi còn chưa kịp nói gì thì đã bị anh dội gáo nước lạnh. Anh bảo tôi đừng hão huyền nữa, cũng đừng bám riết lấy anh nữa. Tôi quá bất ngờ vì sự lạnh lùng của anh, cứ đứng đơ ra không nói câu nào. Anh thì mặc kệ tôi và bỏ đi.
Thế rồi, anh đi du học, còn tôi ở lại với cái bụng ngày càng lớn. Tôi xin nghỉ học và chuyển vào Nam sống. Tôi cũng không dám nói sự thật này với bố mẹ và lén lút sinh đứa trẻ. Đứa bé là con trai, giống y hệt bố. Những ngày tháng tủi hờn nơi đất khách quê người, tôi ôm con vào lòng mà tôi trào nước mắt.
Một mình tôi bươn chải nuôi con khôn lớn. Tôi làm đủ nghề để tồn tại. Và rồi, tôi được một người đàn bà giàu nhưng không có con thương cảm nhận làm mẹ nuôi. Bà đã giúp đỡ, nâng đỡ tôi trong cuộc sống và công việc rất nhiều.
Bản thân tôi cũng luôn nỗ lực học hỏi, tìm mọi cách để vươn lên trong xã hội, trở thành kẻ có tiền, có quyền. Cứ nghĩ đến những nhục nhã mà mình phải chịu, tôi lại càng thêm hận bố của con trai. Anh đã cướp đi tất cả của tôi, trinh tiết, tuổi thanh xuân, cả cuộc đời trong sạch của tôi cũng bị anh ta hủy hoại.
Cứ tưởng đời này, kiếp này tôi sẽ không bao giờ có cơ hội trả thù kẻ phụ bạc ấy. Nào ngờ cơ hội đó rốt cuộc cũng tới. Trong một buổi tiệc giữa các đối tác làm ăn của công ty mẹ nuôi, tôi gặp lại anh mang vợ tới.
Nhìn người yêu cũ hạnh phúc, dịu dàng chăm lo cho người phụ nữ khác, tôi càng thêm đắng lòng, cay mắt. Khi gặp tôi, anh thoáng chút bối rối rồi cười hỏi han giả tạo. Vợ anh hỏi tôi là ai thì anh bâng quơ “Chỉ là cô bé đàn em thời Đại học”.
Cay cú, tôi vạch ra kế hoạch để trả thù tình cũ. Mấy năm nay, tôi âm thầm tiếp cận và tìm hiểu về gia đình của anh. Nhìn bề ngoài, họ tỏ ra hạnh phúc. Nhưng thật ra, bên trong xích mích khá nặng nề vì vợ anh không sinh được con.
Mẹ anh khó chịu nhưng cũng không dám làm gì vì địa vị, sự nghiệp của con trai bà đang phụ thuộc hoàn toàn vào quyền thế của ông bố vợ. Tôi mừng thầm vì biết mình đang nắm trong tay quân bài chiến thắng, đó là con trai tôi.
Tôi ra sức tiếp cận người yêu cũ, vờ vịt như đó chỉ là những lần gặp trùng hợp. Rất nhanh, tôi và anh mập mờ qua lại. Anh buồn rầu tâm sự với tôi những khó chịu trong lòng.
Nào là cảnh “chó chui gầm chạn”, phụ thuộc nhà vợ. Nào là vợ không đẻ được, nào là mẹ chồng con dâu hục hặc rồi bắt anh ta phân xử. Càng nghe, tôi càng thấy sao hồi xưa có thể ngu si đâm đầu vào 1 kẻ vô dụng như anh - vừa yếu đuối, vừa thiếu quyết đoán, lúc nào cũng phụ thuộc vào những người đàn bà xung quanh.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhanh chóng trở thành nhân tình của anh. Tôi lén quay phim lại những lúc chúng tôi ân ái rồi gửi nặc danh cho vợ và mẹ của anh. Kèm với đó là những tấm ảnh tình cảm chúng tôi chụp cùng nhau ngày xưa, cộng với ảnh của con trai tôi, giống bố nó như lột.
Tất nhiên, sóng gió gia đình anh bắt đầu từ đây. Vợ anh lồng lộn lên vì nghĩ chồng nuôi vợ bé bao năm qua, lại còn có con ngoài giá thú. Tôi tung luôn những tấm ảnh thác loạn của anh đến công ty của anh ta và bố vợ, làm nhục mặt cả 2 người đó. Chẳng bao lâu sau, vợ chồng anh li dị, anh bị tống cổ khỏi công ty.
Lúc này anh mới quay ra quan tâm đến con trai mình. Hôm nay, anh còn dẫn bố mẹ anh đến nhà tôi để xin được nhận cháu. Tôi dùng chiêu cũ của mẹ anh ta, sai ô sin ra hất cả xô nước vào 3 người nhà họ. Bố anh nhục quá, giục vợ đi về. Nhìn vẻ mặt tẽn tò, nhục nhã của 2 người đó, tôi hả hê vô cùng.
Còn anh cố gắng ở lại, van vỉ tôi như một con chó bị chủ mắng ngay trước cổng nhà. Anh lôi tình nghĩa, yêu thương ngày xưa ra để níu kéo. Nhìn anh khốn quẫn, tôi càng thêm khinh miệt và vui sướng. Tôi gọi điện cho một trong những người tình của tôi tới, ý định làm trò vui cho anh xem.
Chiếc BMW đỗ kịch trước cổng nhà ngay trước mặt anh. Tôi mở cửa đón khách. Con trai tôi lao ra nhận món quà mà người yêu tôi mang tới. Còn tôi quấn lấy người tình, hôn một nụ hôn thật sâu. Anh ấy hỏi “Em có khách à?”. Tôi trả lời “Không, chỉ là một trong những kẻ 'không biết mình là ai' bám theo em!”.
Nhìn mặt anh thẫn thờ, lết thân đi về, tôi hả hê vô cùng. Cuối cùng tôi cũng hoàn thành kế hoạch trả thù của mình: phá tan đường danh vọng và làm nhục được những kẻ trước đây đã phá đời tôi, làm nhục tôi...
Gửi đều đặn 10 triệu đồng mỗi tháng, tôi chết lặng khi thấy cuộc sống ở nhà của bố mẹ
Tâm sự - 29 phút trướcGĐXH - Suốt hai năm gửi 10 triệu đồng mỗi tháng cho bố mẹ, tôi nghĩ mình đã hiếu thảo. Chỉ đến khi về nhà, tôi mới hiểu họ cần điều khác.
Nuôi con suốt 5 năm mới biết không phải máu mủ, tôi có nên buông tay?
Tâm sự - 12 giờ trướcSống bên người phụ nữ tôi yêu từ thời cấp 3, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Nhưng sự thật trớ trêu khiến tôi gục ngã khi đứa con tôi hết mực yêu thương lại không phải con ruột của mình…
Tiết kiệm 17 triệu/tháng vẫn bị chồng chì chiết, ngồi bấm máy tính, cộng dồn từng khoản để kiểm tra
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Giữa thời buổi bão giá, một gia đình 3 người ở tỉnh chi tiêu vỏn vẹn 10-13 triệu/tháng, dành dụm hơn phân nửa thu nhập để tích lũy cho tương lai – tưởng chừng đó là niềm tự hào của bất kỳ người chồng nào.
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 1 ngày trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 2 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sựGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.