Quen nhau 4 tháng đã cưới, khi về chung sống tôi mới ngã ngửa vì tính cách quái đản của chồng
Chồng lương cao gấp 3 - 4 lần tôi, vì thế anh rất được lòng bố mẹ. Nhưng khi cưới về chưa đầy tháng, anh yêu cầu tôi đưa hết tiền bạc để anh giữ.
Tôi với Khánh yêu nhau mới có 4 tháng thì anh ngỏ ý xin cưới. Bố mẹ tôi đương nhiên mừng lắm, rối rít giục tôi đồng ý. Dưới sức ép của mọi người, tôi cũng xuôi theo chứ thực sự là chưa sẵn sàng.
Nói về bố mẹ tôi sốt sắng vậy, phải kể tới sự khéo léo của Khánh. Làm ở quê, nhưng thu nhập của anh ngót nghét 20 triệu. Nếu như chăm chỉ hơn, anh còn có thể kiếm thêm dăm ba triệu nữa cơ. So với mặt bằng chung thì Khánh cũng là một người tài giỏi, lương cao. Đã thế, anh lại hiền lành, rất biết điều, nói chuyện thì 1 dạ 2 vâng. Bố mẹ tôi không quý mới lạ.
Trong khi tôi là đứa vừa ra trường, đang làm nhân sự cho một công ty may gần nhà lương bèo bọt 5 – 7 triệu. Nhiều lần tôi định tìm việc tốt hơn, lương cao hơn, ổn định hơn rồi mới cưới nhưng mẹ mắng:
- Mày làm lương cao lắm làm gì hả con? Phụ nữ rồi còn phải bầu bí, nuôi con. Làm việc lương cao thì lại vất vả, thời gian đâu mà chăm sóc con cái, gia đình nữa. 1 nhà chỉ cần 1 người kiếm ra tiền là được. Mày cứ lấy thằng Khánh đi, mẹ bảo duyệt được là duyệt được. Nó vừa chững chạc, ổn định kinh tế, nó khắc lo cho mày được con ạ.
Đấy, và thế là tôi và Khánh kết hôn. Bố mẹ 2 bên đều mừng như bắt được vàng. À, bố mẹ anh thì mừng vì Khánh năm nay đã tròn 30, hơn tôi 8 tuổi.
Đám cưới xong xuôi, bố mẹ chồng cũng rất tâm lý cho ở một căn nhà cấp 4 ở lô bên cạnh. Họ cũng chẳng mảy may đòi hỏi chuyện tiền vàng, phong bì gì như tôi từng nghe. Mẹ chồng còn nắm tay tôi dặn dò:
- Con còn trẻ người non dạ, nhưng đã lấy chồng rồi thì cố gắng học hỏi, vun vén cho gia đình. Tiền mừng đám cưới rồi của hồi môn đó, con xem giữ được thì giữ nếu không nhờ bố mẹ cũng được. Hoặc 2 đứa có dự định làm ăn, hay xây nhà gì cũng phải tính toán cẩn thận nhé.

(Ảnh minh họa)
Về phần Khánh, anh cũng khá tốt. Không rượu chè, cờ bạc, thuốc lá, gái gú gì hết, đã thế đi làm về là anh về nhà. Trong nhà đồ đạc bao giờ anh tự tay sắm từng thứ. Đồ dùng như kem đánh răng, dầu rửa bát… mà hết, anh cũng tự đi mua. Nhưng đó lại là điều khiến tôi thấy hụt hẫng. Khánh hoàn toàn không đưa tiền cho vợ giữ, anh còn giữ luôn thẻ ATM của tôi sau 1 tháng chung sống.
Anh khăng khăng rằng tôi quá trẻ con, chưa biết chi tiêu trong gia đình. Để cuộc sống êm ấm, tôi đành nhượng bộ. Nhưng anh càng ngày càng tiết kiệm khiến tôi rất bí bách. Bữa cơm anh luôn luôn chỉ mua 2 món: 1 canh rau, 1 món mặn. Đặc biệt, chẳng bao giờ Khánh mua hoa quả, đồ ăn vặt tráng miệng. Nhiều khi thấy quá đơn giản, tôi gợi ý thì anh sẵng giọng:
- Làm không ra tiền, nhà thì chưa có, em phải biết cân đối chi tiêu chứ. Tiền ăn 2 vợ chồng ở quê không được phép vượt quá 1 triệu rưỡi/tháng. Đấy, em như thế này anh không cho em giữ tiền là đúng mà.
Chưa hết, cây chổi lau nhà dùng bao lâu muốn mua anh cũng không cho. Bàn chải đánh răng 3 tháng nên thay, đằng này tòe hết cả phần lông, anh mới cho tôi bỏ đi. Đã thế, còn mắng "yêu":
- Em đấy nhớ, như trẻ con ấy. Muốn được mua đồ mới nên cố tình ghì thật mạnh cho bàn chải nhanh hỏng chứ gì?
Mỗi tháng tôi được cho 1 triệu tiêu vặt. Khánh còn bảo: "Anh thương em lắm nên mới chiều như vậy đấy. 1 triệu ở quê tiêu bao giờ mới hết". Lấy nhau được 8 tháng mà tôi cảm giác thật sự ngột ngạt và khó chịu. Chưa từng biết tới cảm giác được đi ăn hàng, được mua quần áo mới, được sắm này sắm kia…
Tôi không biết phải làm sao với anh chồng tiết kiệm quá mức này. Tôi có nên đấu tranh giữ tiền trong gia đình hay không? Hay ít nhất thì cũng đòi lại thẻ ATM của mình, không cho anh quản lương của tôi nữa. Mong được mọi người chia sẻ.
Theo Helino
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.