Ra sân bay tiễn bạn trai đi Nhật, tôi 'khóc ngất' khi anh quay lại dúi thứ này vào tay
Tôi bằng lòng để Nam đi Nhật 4 năm, thậm chí trong thời gian đó tôi sẽ nuôi con 1 mình chờ Nam về, vậy mà...
Đầu năm Nam nói với tôi anh muốn đi Nhật để làm việc theo diện kĩ sư của công ty vì nếu cứ bình bình như hiện tại sẽ rất khó chúng tôi có thể cưới được nhau bởi lẽ cả 2 cùng nghèo, cưới về lấy gì nuôi con.
Tôi và Nam cùng quê, bố mẹ ở quê cũng là người quen biết với nhau nên biết tin 2 đứa yêu ai cũng mừng. Bạn bè tôi khen Nam hiền lành lại học giỏi, ngày xưa ở trường cấp 3 Nam cũng là niềm tự hào của thầy cô. Sau này học đại học nghe đâu vẫn học giỏi, ra trường được giữ lại trường làm trợ giảng.

Tôi và Nam cùng quê, bố mẹ ở quê cũng là người quen biết với nhau nên biết tin 2 đứa yêu ai cũng mừng. Ảnh minh họa.
Thế nhưng, vì theo con đường có phần học thuật, đòi hỏi phải bỏ thời gian, tiền bạc ban đầu nên mấy năm liên tục lương của anh cứ loanh quanh ở 5-7 triệu - đó là tiền làm ngoài, còn cơ bản Nam vẫn đi học. Ngày xưa nhiều lần tôi nghĩ hay là thôi bỏ đi, 1 người cứ chăm chăm theo con đường nghiên cứu mà quên mất thực tế gia đình nghèo khổ, bản thân sống cũng chẳng sung sướng là bao lấy về chỉ tổ mệt người. Nhưng rồi Nam cũng dần cho tôi thấy anh có năng lực, quyết tâm lấy tôi khi bỏ ngang việc học - theo đuổi 1 chân trong nhà nước để ra ngoài đi làm, tìm kiếm cơ hội.
Sau khi ra ngoài Nam nhanh chóng kiếm được công việc kĩ sư trong 1 tập đoàn của Nhật lương khởi điểm nghìn đô. Tôi cứ nghĩ cuộc sống như vậy là ổn định rồi nào ngờ anh lại muốn đi Nhật phát triển sự nghiệp. Lúc đó bố mẹ tôi đã giục cưới lắm rồi nhưng vì tương lai tôi đành để anh đi. Trước khi Nam đi khoảng 3 tháng, tôi ngỏ ý bảo anh sang nói chuyện với bố mẹ tôi, hoặc để 2 gia đình gặp gỡ coi như có miếng trầu làm tin.
Ban đầu Nam bảo cho anh thêm thời gian về xin phép bố mẹ sau đó lại nói anh không có thời gian, cuối cùng tới tận ngày Nam đi tôi vẫn chưa có buổi gặp mặt gia đình nào. Xem như tôi sẽ phải "vò võ" chờ người yêu thêm vài năm mà chẳng biết khi nào được cưới. Hơn nữa, đúng lúc Nam chuẩn bị bay tôi phát hiện mang thai 2 tháng, khi nói với Nam anh ôm tôi khóc rồi bảo tôi anh thương tôi nhưng giờ anh không có cách nào khác, có gì chờ anh qua đó rồi nói chuyện sau, anh đang rất bối rối.

Lúc đó bố mẹ tôi đã giục cưới lắm rồi nhưng vì tương lai tôi đành để anh đi. Ảnh minh họa.
Ngày tiền Nam ra sân bay, tôi ôm con trong bụng khóc lên khóc xuống còn Nam chẳng nói chẳng rằng. Khi anh làm xong thủ tục thì trở ra, đưa vào tay tôi 1 tờ giấy dặn tôi khi nào anh đi khuất rồi hãy đọc. Tôi cứ nghĩ anh viết thư gửi tôi vì không tiện nói thành lời nhưng nào phải.
Trước mắt tôi tối sầm, kết quả khám bệnh... Nam vô sinh. Tin nhắn gửi tới, anh nói vỏn vẹn 4 chữ "chia tay đi em"... Hóa ra, Nam biết tôi có người mới từ lâu, hóa ra anh cũng biết cái thai trong bụng không phải là của anh. Thế mà anh im lặng suốt mấy tháng trời, âm thầm chịu đựng chỉ để đi 1 nơi thật xa "cách li" khỏi con người bội bạc là tôi.
Sau này tôi mới biết, thực ra Nam đã biết tôi cặp bồ với sếp từ đầu năm, lúc đó đồng thời anh cũng đi khám và biết mình vô sinh nên quyết định sẽ đi Nhật tạo dựng sự nghiệp, quên đi chuyện tình yêu, cho tới khi tôi có bầu Nam càng chán ghét, đó là lý do vì sao anh quyết không để bố mẹ 2 bên gặp mặt, cũng không đề nghị cưới tôi trước khi đi.
Từ 1 người có tất cả mọi thứ, có người yêu hiền lành, yêu thương, có người tình chăm lo tiền bạc, có cả 1 tương lai dài phía trước... đùng 1 cái tôi mất tất cả. Đến hi vọng được Nam tha thứ cũng không còn, nếu tôi không có thai chắc có lẽ anh còn 1 chút tình thương, đường này... Bây giờ tôi bỏ thai không được, giữ lại cũng không xong mà mang về quê chắc chắn bố mẹ tôi sẽ nghĩ là có bầu với Nam rồi làm ầm lên bắt cưới. Biết là dây thừng này là tự tôi cuốn vào cổ, tôi cũng hối hận lắm rồi nhưng bây giờ biết phải làm sao đây?
Bình Nguyên/Thoidaiplus/giadinh.net.vn
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 19 phút trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 45 phút trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 3 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 8 giờ trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 9 giờ trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 1 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.