Sáng nay, Mẹ Thứ về với đất trời
Sáng sớm nay, hàng nghìn người tham gia lễ tiễn đưa Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ về nơi yên nghỉ cuối cùng.
![]() |
|
Lễ truy điệu mẹ Thứ |
![]() |
|
Hàng đoàn người chờ đến lượt viếng Mẹ Việt Nam anh hùng lần cuối.
Ảnh: VnExpress |
![]() |
|
Những cây cối lâu năm trong vườn cũng để tang mẹ Thứ.
Ảnh: Lê Hải (TTO) |
![]() |
|
Di ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ |
“Mẹ đã ra đi. Không, mẹ anh hùng bất tử cùng dân tộc Việt Nam” – Nhà văn Nguyễn Đức Chữ giãi bày cảm xúc.
|
“Tôi khóc khi vẽ mẹ” Gọi điện thoại cho nữ họa sĩ Đặng Ái Việt để hỏi về những ký ức khi vẽ chân dung Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, cô Việt nói về ngày tháng gặp mẹ, tên làng xã của mẹ mà không một giây chần chừ lục lại trí nhớ.
Nữ họa sĩ kể: “Khi tôi tìm về quê mẹ ở làng Thanh Quýt 2 (xã Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam) thì mẹ Thứ không có ở nhà. Người con gái đầu của mẹ là Lê Thị Trị cũng là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Sau khi vẽ chân dung con gái của mẹ Thứ xong, tôi tức tốc đi Đà Nẵng ngay để tìm mẹ Thứ. Tôi sợ căn bệnh của tuổi già cùng nỗi đau không thể vơi đi theo năm tháng sẽ làm tôi vĩnh viễn không có cơ hội được gặp mẹ. Sáng 28/4/2010, tôi gặp mẹ Thứ trong căn nhà của con trai mẹ. Mẹ bệnh nặng lắm, không thể ngồi dậy được. Đôi mắt mẹ yếu ớt nhìn tôi nhưng thần sắc còn rất minh mẫn. Nghe mẹ thều thào hỏi: “Họa sĩ đến vẽ mẹ đó hả?”. Nghe mẹ nói, tôi rưng rưng muốn khóc. Tôi đã vẽ mẹ. Trong số 350 bức chân dung mẹ Việt Nam anh hùng tôi đã vẽ (tính đến thời điểm này) thì bức ký họa về mẹ Thứ là bức duy nhất vẽ về một người mẹ đang nằm. Trước đó, khi gặp những mẹ Việt Nam anh hùng tuổi cao, quá yếu và đang bệnh, không gượng dậy nổi thì tôi không vẽ mà chỉ hỏi thăm, động viên, nắm tay và ôm hôn mẹ rồi về. Tôi sợ mình không đủ sức, không chủ động được khi vẽ về các mẹ đang trong tư thế già yếu, bệnh tật. Nhưng với mẹ Thứ, trái tim dành cho đất nước quá mênh mông và cao thượng của mẹ; thần thái kiên trung, hiên ngang của mẹ đã khiến tôi dâng trào xúc động, tôi không thể ngồi im và cứ cứng nhắc giữ cái nguyên tắc của mình. Tôi vẽ mẹ Thứ rất nhanh, chỉ trong 15 phút. Mẹ nằm đó với đôi mắt như sương khói. Tôi chạy đua với thời gian. Tôi vẽ nhanh để mẹ được yên và thể hiện kịp cảm xúc cứ cuồn cuộn dâng trào. Đây cũng là lần đầu tiên tôi vừa vẽ vừa khóc. Thương lắm đôi bàn tay mẹ, qua năm tháng chỉ còn lớp da mỏng như khói lấm tấm những chấm nâu đồi mồi. Khi tôi đưa bức ký họa chân dung cho mẹ xem, mẹ bảo: “Giống mẹ lắm”, tôi lại bật khóc. Có lẽ tôi là người vẽ bức chân dung cuối cùng về mẹ Thứ. Hình ảnh của mẹ theo tôi trong suốt hành trình ký họa loạt chân dung các mẹ Việt Nam anh hùng sau này. Mẹ là động lực và đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi đã lặng đi khi nghe tin mẹ không còn nữa vì quá đỗi đột ngột, bàng hoàng, dù biết mẹ đã rất yếu...”.
My Lăng ghi |




