Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sau khi thông báo chia đều tài sản, mẹ vợ giả ốm thử lòng, con rể lộ ngay bộ mặt thật khiến bà hủy di chúc

Thứ bảy, 14:12 19/04/2025 | Tâm sự

Con rể mặt tái mét, lắp bắp không nói được gì. Tôi đứng dậy bỏ ra khỏi phòng.

Tôi có 2 người con, con trai tên Hùng đã lấy vợ và sống ở quê vợ, con gái tên Thuận lấy Tuấn làm chồng, Tuấn ở rể nhà tôi.

Thời gian đầu chung sống, tôi thấy con rể là người hiền lành, chịu khó, chăm chỉ làm ăn và đưa tiền cho vợ giữ. Nhưng chỉ 5 năm sau, con rể trở nên trái tính trái nết, việc gì không hài lòng là đá thúng đụng nia, mắng vợ con, thậm chí chẳng nể mặt gì mà quát cả mẹ vợ.

Hôm giỗ chồng tôi, tôi dậy từ tờ mờ sáng nấu mâm cỗ chay để cúng. Gần 8 giờ, con rể mới dậy, nhưng vừa nhìn thấy mấy món ăn tôi bày biện, Tuấn đã hất cả mâm đi và quát: 

"Bà già nấu thế này thì ăn sao được, để đó tôi đặt cỗ cúng ông già, ít ra cũng phải có con gà chứ".

Tôi giận lắm, tôi cúng chồng tôi như thế nào là việc của tôi, các con muốn cúng bố thì đặt cỗ mà cúng, tôi không quản, nhưng sao lại hất đổ mâm cơm tôi cặm cụi nấu? Bữa hôm đó, con rể lấy cớ giỗ bố vợ rồi mời bạn bè về ăn uống linh đình tấp nập ở phòng khách. 

Tôi ngồi trong phòng bếp mà ấm ức, không nuốt được cơm. Con gái tôi đi ra đi vào bảo mẹ lên ngồi cùng nhưng tôi không đi. Con không biết bênh vực mẹ nhưng tôi cũng thông cảm cho con, vì Tuấn tính khí rất cục cằn, sẵn sàng đánh vợ. Tôi không muốn vì tôi mà con gái khổ nên đành cắn răng chịu.

Tối hôm đó, tôi phát hiện ra chiếc vòng ngọc - kỷ vật mà chồng mua cho tôi hồi mới cưới - đã biến mất. Tôi hỏi con gái thì con lắc đầu không biết, hỏi con rể thì nó quát: "Cái vòng cổ lỗ ấy bán cũng chẳng ai thèm mua, tôi lấy của bà làm gì?".

Sau khi thông báo sẽ chia đều tài sản, mẹ vợ giả ốm thử lòng các con, con rể lộ ngay bộ mặt thật khiến bà bật dậy hét lên: Tôi hủy di chúc!- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi nghe thế thì nghĩ mình bỏ quên đâu đó không nhớ nên đành thôi. Song vài ngày sau, tôi thấy Tuấn đeo một chiếc lắc vàng Tây rất đẹp, tôi nghi ngờ nên lục tìm trong ngăn kéo bàn Tuấn rồi phát hiện ra giấy tờ mua bán chiếc lắc. 

Tôi lần theo địa chỉ trên đó, đến cửa hàng vàng bạc và phát hiện ra chiếc vòng ngọc của mình đang nằm ở gian hàng cũ tại đấy. Tôi hỏi và chết điếng khi người bán nói đã mua lại nó từ một thanh niên cao gầy, da ngăm đen... qua miêu tả thì tôi chắc chắn đó là con rể mình. Tôi phải bỏ tiền ra chuộc lại.

Sự việc này khiến tôi vừa giận vừa mất niềm tin với con rể. Trước kia, con rể tốt bao nhiêu thì giờ bạc bấy nhiêu, tôi không biết tại sao lại như vậy. Tôi suy nghĩ mãi, liệu có phải tại tôi?

Thế là tôi quyết định gọi điện cho vợ chồng con trai cả về họp gia đình. Trước mặt tất cả các con, tôi nói gần đây bản thân hay mệt mỏi bất chợt, sợ bị đột quỵ nên tôi muốn chia tài sản trước cho các con. Tôi có mảnh đất đang ở rộng 360m2, tôi sẽ chia đều cho con trai 120m2, con gái 120m2 và con rể 120m2. Cả nhà như ong vỡ tổ.

Con trai hỏi: "Sao mẹ lại chia đất cho con rể? Nếu chia đều thì cũng phải có phần của con dâu chứ?".

Tôi ôn tồn giải thích là tôi ở cùng con gái và con rể, 2 con có trách nhiệm chăm sóc tôi lúc ốm đau về già nên tôi sẽ chia đều cho cả con rể. Con vợ chồng con trai ở xa, giữ mảnh đất để sau này về quê có chỗ ở thôi, không nên tham nhiều.

Sau khi nghe tôi phân tích thì con trai đồng ý. Tôi nói hôm nào sẽ tìm gặp luật sư để viết di chúc, công chứng xong sẽ đưa cho các con mỗi người một bản.

2 hôm sau, tôi giả ốm nặng. Con rể vào phòng tôi, không hỏi sức khỏe của mẹ mà chỉ hỏi tôi đã lập di chúc xong chưa? Tôi lắc đầu, thều thào nói chưa kịp đi. Thế là con rể rời đi, nửa buổi quay về đưa cho tôi một bản di chúc con đánh máy in ra, bảo tôi ký vào, con dúi bút vào tay tôi. Tôi liền vùng ra, cao giọng hét lên: "Tôi hủy toàn bộ di chúc, không chia nữa".

Con rể mặt tái mét, lắp bắp không nói được gì. Tôi đứng dậy bỏ ra khỏi phòng. Trước khi bước ra, tôi bảo: "Anh rời khỏi nhà tôi đi, tôi cho anh 2 ngày để thu dọn quần áo, tôi không có con rể như anh". Rồi tôi gọi con gái vào, bảo con đi theo chồng luôn đi, tôi sẽ sống một mình.

Các con khóc lóc cầu xin nhưng tôi đã quyết định dạy cho con rể một bài học. Sau này, tôi vẫn sẽ chia đất cho con gái mình, nhưng con rể sẽ không được một xu.

Hai hôm sau, con rể rời đi, còn con gái vẫn ở lại với tôi. Thuận khóc nói rằng xin lỗi vì đã không bảo vệ mẹ. Con và cháu quyết định ở lại để chăm sóc tôi. Còn Tuấn sẽ đi thuê trọ gần đó.

Tôi không biết mình có đủ cứng rắn để quyết tâm thực hiện ý định của mình không. Nhưng trước mắt, tôi muốn con rể hiểu cần phải tôn trọng mẹ vợ.

Mẹ chồng lên phát biểu một câu ở lễ cưới khiến con dâu phản ứng gay gắtMẹ chồng lên phát biểu một câu ở lễ cưới khiến con dâu phản ứng gay gắt

GĐXH - Bố mẹ cô gái nghe nhà trai phát biểu thì rất xấu hổ, họ cúi mặt rơi nước mắt vì thương con gái.

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tags:
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 16 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 3 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top