Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sự thật choáng váng về bộ quần áo bẩn bên trong chiếc cặp của chồng

Thứ năm, 14:16 22/10/2015 | Tâm sự

Tôi cố nén nước mắt, cất lại cặp cho anh rồi đi ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi lấy anh vào năm 2011, khi đó, cả hai vừa tròn 26 tuổi. Chồng tôi là kiến trúc sư, anh làm trong một công ty kiến trúc tư nhân, anh rất chỉn chu và sạch sẽ. Ở anh luôn toát ra phong cách của một người sống trong môi trường sách vở từ bé, bàn tay thon dài, trắng trẻo, đôi mắt kính tri thức. Còn tôi là nhân viên hành chính của một công ty nhỏ, dáng vẻ thấp, gầy gò nhưng được tiếng nhanh nhảu. Hồi cưới, ai cũng trợn mắt ngạc nhiên vì hai chúng tôi trông như đôi đũa lệch.

Cưới nhau về, hai sống trong một căn hộ đi thuê giá rẻ chật chội, cả hai đều quyết tâm tiết kiệm để mua được căn nhà mơ ước. Nhưng rồi, nhà cửa chưa mua được thì tôi đã sinh con. Éo le thay, đứa bé của chúng tôi không được khỏe mạnh như con người khác. Sinh ra đã bất thường bẩm sinh ở phổi, phải chạy chữa rất tốn kém, ở nhà thì ít mà ở viện thì nhiều. Kinh tế của chúng tôi dồn cả vào con, sau cuộc phẫu thuật ở Mỹ, tiền tiết kiệm của chúng tôi cũng gần cạn sạch.

Chúng tôi không còn mong muốn nhà cửa gì nữa, chỉ ao ước con được chữa trị khỏi hẳn, để được vui sống giống những đứa trẻ khác. Tuy phẫu thuật thành công, nhưng tiền thuốc men và chăm sóc thêm trong nước, cũng khiến vợ chồng tôi lao đao. Bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ cũng không có tiền, chỉ gửi cho chúng tôi được vài triệu cho cháu. Mẹ chồng tôi còn bị đau khớp, ra ở với chúng tôi được vài ngày thì đòi về vì sợ tăng thêm gánh nặng cho tôi. Mẹ đẻ thì quá xa, chỉ gọi điện hỏi thăm chứ chẳng giúp đỡ được gì.


Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Ảnh minh họa

Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Ảnh minh họa

Thời gian này, vợ chồng tôi gầy rộc đi, đặc biệt là chồng tôi, anh sút đến 10kg, hai hốc mắt trũng sâu. Đêm nào anh cũng bảo sẽ ở lại làm thêm tới 11 giờ đêm mới về, về nhà lại ăn cơm nguội và tự giặt quần áo. Vì lo lắng cho con nên tôi không thể quan tâm được tới chồng. Tôi luôn nhắc anh nhớ về sớm, nhớ ăn uống đúng giờ, nhớ giữ gìn sức khỏe… chứ chưa từng để ý xem chồng tôi đang làm gì.

Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Buổi tối anh về khi tôi đã đi ngủ. Đến bây giờ con được hơn một tuổi, sức khỏe dần ổn định và bắt đầu lớn. Mặc dù nhìn con một tuổi mà không khác gì con nhà người ta mới 4 – 5 tháng, nhưng vợ chồng tôi cũng vui sướng lắm rồi.

Một buổi tối gió lạnh đổ về, khi đang ngủ với con, tôi thấy tiếng lạch cạch. Biết là chồng về nên tôi dậy định nhắc anh tắm nước nóng. Đi xuống phòng bếp, tôi giật mình khi thấy một người đàn ông tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, đang ngồi bên nồi cơm điện ăn cơm một mình trong ánh đèn mờ mờ. Tôi vừa hỏi anh sao không bật đèn tuýp cho sáng, vừa đi đến bật công tác. Và rồi tôi sững sờ nhìn chồng mặt mày, quần áo đều dính đầy bùn đất. Trông anh rất lạ lẫm.

Chồng tôi xua tay bảo, em vào ngủ tiếp với con đi. Ăn xong anh tắm rồi vào sau. Nhưng tôi không chịu, tôi hỏi anh sao người anh lại bẩn vậy? Sao anh lại mặc quần áo công nhân? Anh đi đâu cả đêm? Anh bảo ở lại làm thêm, tôi còn tưởng anh ngồi trong văn phòng sáng sủa sạch sẽ, sao giờ trở về lại dính đầy bùn đất bẩn thỉu như vậy!

Chồng tôi nuốt nốt miếng cơm, anh nói, gần đây công ty anh ký hợp đồng lớn, thiết kế một tòa văn phòng cao cấp nên buổi chiều tan sở, anh phải ra công trường kiểm tra tiến độ thi công và các thông số kỹ thuật. Anh bảo tôi đừng lo, nhìn quần áo bẩn như vậy, nhưng thật ra anh chỉ đứng xem họ làm thôi, anh không phải động tay động chân vào việc gì. Anh đi như vậy, còn có tiền làm thêm mang về.

Anh nói rất trôi chảy khiến tôi không mảy may nghi ngờ. Tôi bảo anh, ngày mai nhớ về sớm, anh vất vả cả ngày rồi đừng tham chút tiền làm thêm mà buộc mình vất vả như vậy. Anh ốm thì mẹ con tôi biết trông cậy vào ai. Với lại sức khỏe của con khá hơn rồi, thêm vài tháng nữa tôi cũng đi làm lại, lúc đó lương của hai vợ chồng thừa sức nuôi con. Anh gật đầu bảo được.

Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy thì đã thấy anh đã thắt cà vạt chỉnh tề và cầm cặp chuẩn bị bước ra khỏi nhà. Anh quay lại bảo với tôi rằng anh hứa sẽ về sớm. Hôm nay tôi mới để ý, chiếc cặp của anh phồng lên một cách rất kỳ lạ, không hề giống chiếc cặp đựng tài liệu phẳng phiu ngày nào.


Anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng... Ảnh minh họa

Anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng... Ảnh minh họa

Tôi bế con sang gõ cửa nhà hàng xóm, nhờ bà bác bên đó trông giúp tôi một tiếng đồng hồ để đi chợ. Tôi mượn xe máy của bác rồi lẳng lặng bám theo chồng. Anh không hề đến công ty mà đi thẳng tới một công trường đang thi công tòa văn phòng và nhà ở. Anh bước vào trong một căn nhà tạm, 10 phút sau, anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng, anh cầm bản vẽ xem qua, sau đó bắt đầu ngồi buộc sắt thép để làm cột bê tông.

Đến lúc này, tôi đã hiểu công việc của anh. Tôi vừa khóc, vừa quay về nhà. Lục lại số điện thoại của một đồng nghiệp cũ của chồng, tôi gọi điện giả vờ một khách hàng hỏi thăm địa chỉ công ty. Anh ta đáp, công ty kiến trúc đã giải thể cách đây nửa năm, nếu tôi cần thiết kế nhà, có thể đến văn phòng riêng của anh ta…

Hiểu ra sự thật, tôi khóc sưng đỏ cả mắt và ngồi chờ chồng về. Buổi chiều, quả thật anh về sớm. Trên người là bộ quần áo công sở chỉnh tề y như lúc sáng đi. Nhìn chồng như vậy, tôi càng xót xa. Tôi đưa tay đón cặp cho chồng, anh mỉm cười đưa cho tôi mang cất.

Vào trong phòng, tôi mở cặp ra, bên trong là bộ quần áo công nhân sực mùi mồ hôi và bùn đất, một đôi giày cũ kỹ bẩn thỉu mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Tôi cố nén nước mắt, cất lại cặp cho anh rồi đi ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi biết, chồng tôi có tự ái và sĩ diện, nếu tôi nói ra, anh sẽ bối rối, xấu hổ. Vì vậy tôi quyết định coi như mình không biết. Tôi vẫn như thường ngày, nấu cơm, dọn bát đũa và ăn một bữa cơm mà lâu lắm rồi mới lại ngồi cùng với chồng.

Tôi nhìn bàn tay anh giờ đây sần sùi đầy vết chai, vết cắt, đen đúa, móng tay cáu vàng. Gương mặt anh đen và gầy hơn trước rất nhiều. Tôi tự hỏi không biết anh còn định giấu tôi đến bao giờ? Có phải tôi là người vợ quá vô tâm, không hề nhận ra sự thay đổi của chồng?

Theo aFamily

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Tâm sự - 18 giờ trước

Dù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.

Top