Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sự thật choáng váng về bộ quần áo bẩn bên trong chiếc cặp của chồng

Thứ năm, 14:16 22/10/2015 | Tâm sự

Tôi cố nén nước mắt, cất lại cặp cho anh rồi đi ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi lấy anh vào năm 2011, khi đó, cả hai vừa tròn 26 tuổi. Chồng tôi là kiến trúc sư, anh làm trong một công ty kiến trúc tư nhân, anh rất chỉn chu và sạch sẽ. Ở anh luôn toát ra phong cách của một người sống trong môi trường sách vở từ bé, bàn tay thon dài, trắng trẻo, đôi mắt kính tri thức. Còn tôi là nhân viên hành chính của một công ty nhỏ, dáng vẻ thấp, gầy gò nhưng được tiếng nhanh nhảu. Hồi cưới, ai cũng trợn mắt ngạc nhiên vì hai chúng tôi trông như đôi đũa lệch.

Cưới nhau về, hai sống trong một căn hộ đi thuê giá rẻ chật chội, cả hai đều quyết tâm tiết kiệm để mua được căn nhà mơ ước. Nhưng rồi, nhà cửa chưa mua được thì tôi đã sinh con. Éo le thay, đứa bé của chúng tôi không được khỏe mạnh như con người khác. Sinh ra đã bất thường bẩm sinh ở phổi, phải chạy chữa rất tốn kém, ở nhà thì ít mà ở viện thì nhiều. Kinh tế của chúng tôi dồn cả vào con, sau cuộc phẫu thuật ở Mỹ, tiền tiết kiệm của chúng tôi cũng gần cạn sạch.

Chúng tôi không còn mong muốn nhà cửa gì nữa, chỉ ao ước con được chữa trị khỏi hẳn, để được vui sống giống những đứa trẻ khác. Tuy phẫu thuật thành công, nhưng tiền thuốc men và chăm sóc thêm trong nước, cũng khiến vợ chồng tôi lao đao. Bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ cũng không có tiền, chỉ gửi cho chúng tôi được vài triệu cho cháu. Mẹ chồng tôi còn bị đau khớp, ra ở với chúng tôi được vài ngày thì đòi về vì sợ tăng thêm gánh nặng cho tôi. Mẹ đẻ thì quá xa, chỉ gọi điện hỏi thăm chứ chẳng giúp đỡ được gì.


Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Ảnh minh họa

Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Ảnh minh họa

Thời gian này, vợ chồng tôi gầy rộc đi, đặc biệt là chồng tôi, anh sút đến 10kg, hai hốc mắt trũng sâu. Đêm nào anh cũng bảo sẽ ở lại làm thêm tới 11 giờ đêm mới về, về nhà lại ăn cơm nguội và tự giặt quần áo. Vì lo lắng cho con nên tôi không thể quan tâm được tới chồng. Tôi luôn nhắc anh nhớ về sớm, nhớ ăn uống đúng giờ, nhớ giữ gìn sức khỏe… chứ chưa từng để ý xem chồng tôi đang làm gì.

Hàng ngày, đúng 7 giờ sáng, anh sẽ cầm cặp ra khỏi nhà trong bộ quần áo chỉnh tề sạch sẽ, cà vạt đầy đủ. Buổi tối anh về khi tôi đã đi ngủ. Đến bây giờ con được hơn một tuổi, sức khỏe dần ổn định và bắt đầu lớn. Mặc dù nhìn con một tuổi mà không khác gì con nhà người ta mới 4 – 5 tháng, nhưng vợ chồng tôi cũng vui sướng lắm rồi.

Một buổi tối gió lạnh đổ về, khi đang ngủ với con, tôi thấy tiếng lạch cạch. Biết là chồng về nên tôi dậy định nhắc anh tắm nước nóng. Đi xuống phòng bếp, tôi giật mình khi thấy một người đàn ông tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, đang ngồi bên nồi cơm điện ăn cơm một mình trong ánh đèn mờ mờ. Tôi vừa hỏi anh sao không bật đèn tuýp cho sáng, vừa đi đến bật công tác. Và rồi tôi sững sờ nhìn chồng mặt mày, quần áo đều dính đầy bùn đất. Trông anh rất lạ lẫm.

Chồng tôi xua tay bảo, em vào ngủ tiếp với con đi. Ăn xong anh tắm rồi vào sau. Nhưng tôi không chịu, tôi hỏi anh sao người anh lại bẩn vậy? Sao anh lại mặc quần áo công nhân? Anh đi đâu cả đêm? Anh bảo ở lại làm thêm, tôi còn tưởng anh ngồi trong văn phòng sáng sủa sạch sẽ, sao giờ trở về lại dính đầy bùn đất bẩn thỉu như vậy!

Chồng tôi nuốt nốt miếng cơm, anh nói, gần đây công ty anh ký hợp đồng lớn, thiết kế một tòa văn phòng cao cấp nên buổi chiều tan sở, anh phải ra công trường kiểm tra tiến độ thi công và các thông số kỹ thuật. Anh bảo tôi đừng lo, nhìn quần áo bẩn như vậy, nhưng thật ra anh chỉ đứng xem họ làm thôi, anh không phải động tay động chân vào việc gì. Anh đi như vậy, còn có tiền làm thêm mang về.

Anh nói rất trôi chảy khiến tôi không mảy may nghi ngờ. Tôi bảo anh, ngày mai nhớ về sớm, anh vất vả cả ngày rồi đừng tham chút tiền làm thêm mà buộc mình vất vả như vậy. Anh ốm thì mẹ con tôi biết trông cậy vào ai. Với lại sức khỏe của con khá hơn rồi, thêm vài tháng nữa tôi cũng đi làm lại, lúc đó lương của hai vợ chồng thừa sức nuôi con. Anh gật đầu bảo được.

Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy thì đã thấy anh đã thắt cà vạt chỉnh tề và cầm cặp chuẩn bị bước ra khỏi nhà. Anh quay lại bảo với tôi rằng anh hứa sẽ về sớm. Hôm nay tôi mới để ý, chiếc cặp của anh phồng lên một cách rất kỳ lạ, không hề giống chiếc cặp đựng tài liệu phẳng phiu ngày nào.


Anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng... Ảnh minh họa

Anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng... Ảnh minh họa

Tôi bế con sang gõ cửa nhà hàng xóm, nhờ bà bác bên đó trông giúp tôi một tiếng đồng hồ để đi chợ. Tôi mượn xe máy của bác rồi lẳng lặng bám theo chồng. Anh không hề đến công ty mà đi thẳng tới một công trường đang thi công tòa văn phòng và nhà ở. Anh bước vào trong một căn nhà tạm, 10 phút sau, anh trở ra, trên người là bộ quần áo công nhân và chiếc mũ bảo hộ màu vàng, anh cầm bản vẽ xem qua, sau đó bắt đầu ngồi buộc sắt thép để làm cột bê tông.

Đến lúc này, tôi đã hiểu công việc của anh. Tôi vừa khóc, vừa quay về nhà. Lục lại số điện thoại của một đồng nghiệp cũ của chồng, tôi gọi điện giả vờ một khách hàng hỏi thăm địa chỉ công ty. Anh ta đáp, công ty kiến trúc đã giải thể cách đây nửa năm, nếu tôi cần thiết kế nhà, có thể đến văn phòng riêng của anh ta…

Hiểu ra sự thật, tôi khóc sưng đỏ cả mắt và ngồi chờ chồng về. Buổi chiều, quả thật anh về sớm. Trên người là bộ quần áo công sở chỉnh tề y như lúc sáng đi. Nhìn chồng như vậy, tôi càng xót xa. Tôi đưa tay đón cặp cho chồng, anh mỉm cười đưa cho tôi mang cất.

Vào trong phòng, tôi mở cặp ra, bên trong là bộ quần áo công nhân sực mùi mồ hôi và bùn đất, một đôi giày cũ kỹ bẩn thỉu mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Tôi cố nén nước mắt, cất lại cặp cho anh rồi đi ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi biết, chồng tôi có tự ái và sĩ diện, nếu tôi nói ra, anh sẽ bối rối, xấu hổ. Vì vậy tôi quyết định coi như mình không biết. Tôi vẫn như thường ngày, nấu cơm, dọn bát đũa và ăn một bữa cơm mà lâu lắm rồi mới lại ngồi cùng với chồng.

Tôi nhìn bàn tay anh giờ đây sần sùi đầy vết chai, vết cắt, đen đúa, móng tay cáu vàng. Gương mặt anh đen và gầy hơn trước rất nhiều. Tôi tự hỏi không biết anh còn định giấu tôi đến bao giờ? Có phải tôi là người vợ quá vô tâm, không hề nhận ra sự thay đổi của chồng?

Theo aFamily

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến

Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến

Tâm sự - 9 giờ trước

Sự hiện diện của tôi trong mắt mẹ chồng giống như một vết tì vết mà bà buộc phải chấp nhận, nhưng chưa bao giờ ngừng xỉa xói. Tất cả cũng chỉ vì gia đình tôi nghèo khó.

Bạn thân cấp 3 ngỏ lời sau giỗ đầu chồng, tôi sững người vì đã có người khác

Bạn thân cấp 3 ngỏ lời sau giỗ đầu chồng, tôi sững người vì đã có người khác

Tâm sự - 19 giờ trước

Sau giỗ đầu chồng, người bạn thân từ thời cấp 3 của tôi thổ lộ mong muốn cùng tôi xây dựng gia đình vì nói tôi là chỗ dựa lớn nhất của mẹ con cô ấy.

Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc

Chăm bố mẹ ốm nặng suốt nhiều năm, tôi chạnh lòng khi mở di chúc

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi không tranh giành, cũng không trách em gái nhưng khi biết trong di chúc toàn bộ 2 tỷ tiết kiệm và 10 cây vàng bố mẹ để lại cho em gái, tôi cảm thấy chạnh lòng vì không được đối xử công bằng...

Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai

Bố mẹ phân biệt đối xử, chia toàn bộ tài sản cho các em trai

Tâm sự - 1 ngày trước

Dù tôi có góp tiền mua đất, nhưng đến khi chia tài sản, bố mẹ lại cho hết 2 em trai, còn tôi, bố mẹ cho rằng đó là nghĩ vụ hiển nhiên phải báo đáp, đóng góp cho gia đình trước khi lấy chồng.

Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng

Mẹ chồng cấm con dâu về nhà ngoại ăn Tết, con trai nói một câu khiến bà cứng họng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Chuyện ăn Tết bên nội hay bên ngoại từ lâu đã là đề tài gây nhiều tranh cãi trong các gia đình.

Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng

Sợ Tết khi suốt ngày phải cặm cụi trong bếp nấu nướng

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chồng tôi khá truyền thống, mấy ngày Tết ngày nào cũng phải làm cơm thắp hương đủ 3 bữa. Thế nên cả ngày tôi phải lụi hụi trong bếp, chẳng có thời gian nghỉ ngơi.

Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ

Lấy vợ 5 năm, tôi vẫn mơ tưởng người yêu cũ

Tâm sự - 2 ngày trước

Tôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm nhưng tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc.

Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con

Vợ chồng cãi nhau vì chuyện hướng nghiệp, chọn nghề cho con

Tâm sự - 3 ngày trước

Gia đình chồng tôi có truyền thống theo nghề Y, từ ông nội chồng đến bố chồng và chồng tôi đều làm bác sĩ. Bởi vậy chồng tôi muốn con trai nối tiếp truyền thống gia đình, nhưng thằng bé lại ước mơ trở thành phi công.

Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại

Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại

Tâm sự - 4 ngày trước

Đến khi bạn gái bên ngoài mang thai, vợ tôi biết chuyện qua một cuộc điện thoại, nhất quyết đòi ly hôn và giành quyền nuôi con

Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ

Tôi chỉ muốn bố dượng dắt tay lên lễ đường dù có bố đẻ

Tâm sự - 4 ngày trước

Tôi lớn lên nhờ vòng tay của bố dượng, người yêu thương chị em tôi như con đẻ. Thật trớ trêu, lúc tôi chuẩn bị làm đám cưới, bố đẻ lại quay về nhận con…

Top