Thâm cung bí sử (86 - 6): Đêm nồng nàn
GiadinhNet - Cá quả tươi, nướng trên than củi. Khi lớp vảy cá đã cháy thành than thì đem ra, cạo bỏ lớp vảy cháy đi, lộ ra lớp thịt cá trắng phau, thơm lừng. Ông Đáo và chị Liễu ngồi xé những miếng thịt cá nướng chấm với muối tiêu ăn và uống rượu nhất.
Hai người ăn hết một con cá quả to và uống hết một chai rượu nếp. “Hình như tôi say rồi. Chị làm ơn cho ngả lưng một lát rồi mới về được”. Chị Liễu liếc xéo người đàn ông đã ngà ngà rượu. “Gạ gẫm khéo thế. Có làm ăn gì được không mà đòi lên giường người ta”.
Sự thật là ông Đáo có làm ăn được. Người đàn ông ngực đỏ như ức gà chọi này rất khỏe. Lần đầu tiên chị Liễu được cái cảm giác sung sướng đến đầm đìa mồ hôi. Gà gáy báo canh tư. Ông Đáo nhổm dậy “Tôi phải về rồi”. “Còn lâu mới sáng mà. Nằm thêm một lúc nữa”. Chị Liễu nói thế rồi áp người vào ngực ông Đáo. Một lúc sau, ông Đáo ngồi dậy, mặc quần áo, vuốt lại bộ tóc rối tung. “Giờ thì phải về thật rồi. Không ở thêm được nữa”. “Mai lại đi soi cá và uống rượu nhé”.
Sau cái đêm ăn cá quả ấy, chị Liễu thay đổi hẳn. Chị ăn mặc diện hơn. Manh áo hoa bó chặt tấm thân tròn lẳn. Da thịt chị cũng thay đổi, tươi sáng hơn, hồng hào hơn. Bà mẹ chồng nhìn thấy thế không hài lòng chút nào. “Chồng chết chưa đầy năm mà đã phởn phơ rồi. Đúng là loài mèo mả gả đồng”. Rồi cũng chính bà mẹ chồng phát hiện một thay đổi rất quan trọng qua cặp lông mày của chị Liễu. Bà nói với mấy bà hàng xóm: “Nó có chửa rồi. Lông mày của nó dựng ngược lên thế cơ mà”. Phát hiện này làm bà tức tối như có ai trêu ghẹo. Lấy cớ đem cho đứa cháu nội mấy quả trứng gà, bà vào núi Mạo Sơn thăm mẹ con chị Liễu. Bà nhìn thẳng mặt con dâu và hỏi thẳng: “Mày có chửa rồi, phải không?”. Không một chút bối rối, chị Liễu đáp thẳng băng: “Có chửa thì làm sao ạ! Chuyện bình thường mà”. “Đồ mất dạy. Muốn làm đĩ thì đi nơi khác mà làm. Ở đất này không được làm như thế”. “Bà ơi! Ngày rằm và ngày mùng 1, con đều vào thắp hương ở đền thờ Thành Hoàng, nhưng không thấy Thành Hoàng cấm gái góa chồng có chửa”. Bà mẹ chồng chị Liễu đứng phắt dậy, phủi đít quần rồi ra về. Bà bất lực. Con trai bà mất rồi. Vợ nó giờ không phải là con dâu của bà nữa. Nó từ con cái trong nhà trở thành người làng, người xóm. Và đã là người dưng nước lã thì không thể dạy bảo, ngăn cấm được.
Cái bụng của chị Liễu đã bắt đầu to lên, làm căng vạt áo bà ba. Ông Đáo đi soi cá ghé qua: “Còn rượu chứ?”. “Còn. Đủ cho ông uống cả đời”. Và bếp lửa lại được nhóm lên. Mùi cá nướng lại thơm lừng trong căn nhà nhỏ. “Mấy tháng rồi?”. “Chậm kinh 8 tuần rồi”. Ông Đáo không nói gì, chỉ uống rượu tì tì. “Biết mà. Hạng người như ông hèn lắm. Thích lấy được, xong có “sản phẩm” rồi cúp đuôi bỏ chạy”.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng/Báo Gia đình & Xã hội