Hà Nội
23°C / 22-25°C

Thầm yêu sếp, tôi phải làm sao?

Thứ bảy, 08:00 30/07/2016 | Tâm sự

GiadinhNet - Tôi năm nay 27 tuổi, là một cô gái cao ráo, xinh đẹp. Tôi tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng tại Hà Nội và xuất sắc thi đỗ vào một tập đoàn lớn với mức lương nhiều người mơ ước.

Gia đình tôi ở quê rất nghèo vì vậy ngay từ nhỏ tôi đã chỉ biết lao đầu vào học để luôn được đứng trong những thứ hạng cao. Tôi trở lên "nổi tiếng" khắp vùng quê nơi tôi sinh ra và lớn lên. Thế nhưng chính vì cuộc sống nghèo khó và việc học quá nhiều khiến tôi trở thành một cô bé dễ tin người ngoài xã hội. Đôi khi tôi bị bạn bè gọi là "gà tồ". Nói vậy để các bạn thấy rằng có những điều dễ dàng với người này nhưng khó khăn với người kia. Việc tôi đang vấp phải là một câu chuyện có thể rất dễ giải quyết với các bạn, nhưng thực sự nó đang làm tôi rối trí và rất mong lời khuyên từ các bạn.

Như đã nói, sau khi ra trường tôi thi đỗ vào một tập đoàn lớn. Tôi đã nhắm đến tập đoàn này từ rất lâu trước đó nhưng bao năm trước tôi không thi đỗ hoặc có những đợt thi và vị trí không phù hợp với năng lực, bằng cấp cũng như mong muốn của tôi. Tôi trở thành một trong 10 người của cả nước được nhận vào tập đoàn danh tiếng. Về tập đoàn, tôi được phân công việc thư ký giúp việc cho giám đốc khu vực. Ngay ngày đầu tiên phỏng vấn để trao đổi lần cuối về công việc trước khi quyết định được nhận hay không, tôi đã được giám đốc khu vực mô tả rất rõ về công việc: đó là phải đi lại nhiều, phải có những chuyến công tác dài ngày, là phải tiếp khách, chuẩn bị giấy tờ, vào số liệu, tư vấn, đọc báo cáo, xếp công việc trong tuần, xếp lịch hẹn, trả lời email và các cuộc gọi... Tôi đã sẵn sàng cho một núi công việc trước mắt và thực sự hào hứng với nó.

Tuy nhiên, khi vào việc tôi mới thấy tần suất đi công tác quá nhiều. Tôi thường xuyên có những chuyến đi dài ngày với sếp. Rồi công việc hợp nhau đã khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Trái tim tôi xao xuyến vì sếp. Anh là một người tài năng, galang và nghiêm khắc. Tuy nhiên anh lại sống rất tình cảm. Tôi nghĩ tôi hiểu con người anh. Chỉ tiếc là anh đã có vợ và hai con gái còn nhỏ. Điều này tôi biết qua những người khác trong tập đoàn nói lại.

Tôi biết mình đã thầm yêu anh nên cố gắng hết sức để tránh xa. Tuy nhiên trong một ngày mưa gió, khi ở lại công ty muộn để giải quyết giấy tờ cùng nhau, trong một khoảnh khắc khi tôi sang phòng lúc anh mệt, anh đã với tay ôm lấy tôi lúc tôi khoác cho anh chiếc áo rơi xuống đất. Lúc đó tim tôi như có một luồng điện chạy qua. Khi ấy tôi biết anh cũng có tình cảm với mình. Thế nhưng sau lần ấy không thấy anh nói gì nữa, mọi việc lại bình thường vào những ngày hôm sau.

Rồi lần khác, khi chúng tôi chung xe để đi công tác. Tôi lên xe và bất ngờ anh là người lái. Anh đã cho tài xế ở nhà. Tôi không hỏi gì thêm. Có lẽ lúc đó trái tim bấn loạn đã khiến tôi không còn đủ thời gian để nghĩ thêm nữa. Xe cứ thế phóng đi và chúng tôi không nói với nhau câu nào. Trên đường đi công tác, anh đưa tôi đến một nơi rất đẹp, nhưng chỉ để ngắm và rồi cả hai đi tiếp. Đến nơi anh cũng không thuê phòng chung. Anh làm đúng vai trò nhân viên và sếp. Nhưng thực sự tôi đã xao xuyến trước sự đối lập của anh: vừa có chút gì lạnh lùng, vừa có cái gì ấm áp. Tôi chưa bao giờ dám hỏi anh về tất cả những gì đã diễn ra.

Có hôm như thường lệ tôi làm việc muộn và thường là người cuối cùng ra về. Bất chợt nhìn ra cửa tôi bắt gặp anh đứng nhìn mình từ lúc nào. Tôi luống cuống. Anh mở cửa bước vào và nói "để anh đưa em về". Trên đường về tôi cũng không dám nói câu nào. Xuống xe, anh nói "em về cẩn thận". Tôi lên phòng, nhìn xuống vẫn thấy anh dừng xe một lúc lâu mới thấy anh về. Tôi khóc, tôi thực sự khóc vì sự bất lực của trái tim mình. Tôi đã yêu anh rất nhiều. Nhưng khoảng cách từ anh mang lại và từ tự bản thân tôi đã khiến tôi không dám bước qua. Tôi có cảm giác anh cũng có tình cảm với tôi nhưng anh đang phải đấu tranh điều gì đó. Nói về công việc, chúng tôi nghiêm túc và không khoảng cách. Nhưng dời công việc, không ai đủ tự tin để nói về một điều gì khác. Lòng tôi trống rỗng và buồn thê thảm. Tôi thực sự gục ngã trước con người như anh. Trái tim tôi dành tất cả về anh.

Bây giờ tôi không biết phải làm sao nữa. Tôi biết rõ câu trả lời là phải dời việc khỏi công ty và đi một nơi thật xa để quên anh, để tránh cho diễn biến khác có thể xảy ra. Nhưng thú thực tôi cần tiền lo cho gia đình. Tập đoàn này chính là ước mơ mà bao năm tôi theo đuổi. Tôi thực sự không dễ dàng để từ bỏ nó. Ở đây tôi gần như có tất cả: tiền bạc, địa vị, sự phát triển sự nghiệp và tình cảm với anh. Tôi bối rối, mong mọi người một lời khuyên. Xin cảm ơn thật nhiều!

hanhngan....@gmail.com

Thanh Loan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Cưới nhau 20 năm, tôi cay đắng phát hiện với vợ, tôi chỉ là... người ngoài

Cưới nhau 20 năm, tôi cay đắng phát hiện với vợ, tôi chỉ là... người ngoài

Tâm sự - 10 giờ trước

Tôi tình cờ nghe được vợ nói chuyện với bố mẹ đẻ về việc mua đất rồi nhờ bố mẹ đứng tên. Điều đáng buồn hơn là vợ tôi nói rằng, vợ chồng nay vui vẻ nhưng cũng chưa biết ngày mai thế nào nên phải chuẩn bị sẵn "đường lui" cho mình.

Nhà 4 người, vợ lương 10 triệu nhưng tháng nào cũng tiêu hết bay 30 triệu

Nhà 4 người, vợ lương 10 triệu nhưng tháng nào cũng tiêu hết bay 30 triệu

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi không bao giờ chê trách vợ kiếm ít hay nhiều, bởi bản thân luôn cố gắng cày cuốc để lo cho gia đình. Thế nhưng, điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi là bảng kê chi tiêu hàng tháng luôn hết 30 triệu.

Bối rối khi vừa ly hôn đã được đồng nghiệp nam kém tuổi tỏ tình

Bối rối khi vừa ly hôn đã được đồng nghiệp nam kém tuổi tỏ tình

Tâm sự - 1 ngày trước

Tôi vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm với một tâm thế rệu rã. Ở tuổi 32, tôi tự nhủ lòng mình sẽ đóng cửa trái tim, dành thời gian để chữa lành những vết xước và tập trung cho sự nghiệp.

Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình

Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tuổi xế chiều, nhiều người cho rằng cuộc đời đã ổn định, chỉ còn tận hưởng sự bình yên bên gia đình. Nhưng với tôi, đó lại là thời điểm bắt đầu một quyết định khó khăn nhất đời mình.

3 năm chưa có con, tôi "chết lặng" khi nghe mẹ chồng và chồng nói chuyện

3 năm chưa có con, tôi "chết lặng" khi nghe mẹ chồng và chồng nói chuyện

Tâm sự - 2 ngày trước

Ba năm sau khi kết hôn với nhiều người là khoảng thời gian mặn nồng nhất của vợ chồng son, nhưng với tôi, đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự mong mỏi, hy vọng rồi lại thất vọng.

Bị mẹ chồng mắng chửi khi mới sinh, tôi quyết tâm làm một việc bà không ngờ

Bị mẹ chồng mắng chửi khi mới sinh, tôi quyết tâm làm một việc bà không ngờ

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi cơ thể còn chưa kịp lành vết khâu, tâm hồn nhạy cảm của một người mẹ mới sinh bị tổn thương thì mới hiểu vì sao ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.

Ly hôn ở tuổi xế chiều, tôi mới biết thế nào là được sống cho mình

Ly hôn ở tuổi xế chiều, tôi mới biết thế nào là được sống cho mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi xế chiều, cái tuổi mà nhiều người lựa chọn an phận bên gia đình, tôi lại đưa ra một quyết định khiến không ít người bất ngờ: ly hôn.

Bán 13 cây vàng cho con vay “nóng” 500 triệu, 10 năm nó vẫn chưa trả đồng nào

Bán 13 cây vàng cho con vay “nóng” 500 triệu, 10 năm nó vẫn chưa trả đồng nào

Tâm sự - 3 ngày trước

Cách đây 10 năm con trai mua nhà, tôi bán vàng được 500 triệu cho con vay “nóng”. Nhưng đến nay 10 năm, chưa bao giờ tôi thấy con nhắc đến trả khoản nợ này…

Con gái 24 tuổi muốn lấy người đàn ông U60, tôi có nên phản đối?

Con gái 24 tuổi muốn lấy người đàn ông U60, tôi có nên phản đối?

Tâm sự - 3 ngày trước

Khi con thông báo sẽ dẫn bạn trai hơn mình 30 tuổi, đã qua một lần đổ vỡ về ra mắt, tôi sốc thực sự…

Ở tuổi xế chiều, tôi mới dám làm điều mà cả đời từng sợ: Ly hôn

Ở tuổi xế chiều, tôi mới dám làm điều mà cả đời từng sợ: Ly hôn

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Tôi tin rằng, ở tuổi xế chiều, con người vẫn có quyền được sống hạnh phúc và tìm thấy một người đồng hành thực sự thấu hiểu mình.

Top