Thấy mâm cơm nằm chỏng chơ trên nền gạch, tôi gào lên hỏi tội vợ, nhưng bất ngờ mẹ lao ra cho ngay cái tát vào mặt
Tôi tưởng vợ mình hậu đậu làm rơi cả mâm cơm mà không chịu dọn nên bực mình quát mắng. Nào ngờ, mẹ tôi lại từ trong phòng hùng hổ xông ra và tát vào mặt tôi đau điếng.
Mẹ lúc nào cũng nói tôi khó tính, khô khan, gia trưởng. Mai này cô nào lấy phải tôi thì đúng là khổ. Tôi luôn luôn phản bác và cho rằng mình chỉ cần kiếm được tiền, như thế là đủ lo cho vợ con một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc.
Nhưng khi Nhung về nhà tôi, mẹ càng hay trách mắng tôi nhiều hơn. Bà cho rằng tôi đối xử quá đỗi lạnh nhạt với vợ...
Nhung và tôi quen nhau qua mai mối, em khi ấy 27, tôi thì đã 33. Chính vì tuổi đều đã cao nên chúng tôi chỉ tìm hiểu có hơn 3 tháng liền quyết định kết hôn.
Nhung khá hiền lành, đảm đang và luôn nhẫn nhịn. Dù tôi có khó tính, yêu cầu oái oăm ra sao em vẫn răm rắp thực hiện. Mẹ tôi thì là một người tốt tính và tâm lý, bà luôn đứng về phía con dâu. Nhà người ta thì mẹ chồng cố tình làm khó, nhà tôi bà lại là người đứng ra bênh vực, bảo vệ Nhung mỗi khi tôi đưa ra yêu cầu gì quá khó thực hiện.
Cuộc sống hôn nhân cũng không thể nói là hạnh phúc, nhưng nếu là nói đau khổ thì cũng không. Tôi thấy nó yên bình, nhẹ nhàng mà trôi qua.
Ngày ngày, 7h sáng tôi dậy thì vợ đã lo xong cơm nước. Ăn xong mẹ tôi phụ rửa bát, cô ấy vào chuẩn bị đồ đi làm cho tôi, rồi chuẩn bị trang phục cho cô ấy, chúng tôi rời nhà. Tối về lại là cơm vợ nấu, quần áo vợ giặt, nước hoa quả, đồ tráng miệng vợ làm... Trước khi đi ngủ mà đau vai gáy thì vợ đấm bóp, hôm nào mà mệt thì cô ấy còn chuẩn bị nước ấm ngâm chân cho nữa...
(Ảnh minh họa)
Bù lại, lương của tôi cao và chủ động chuyển 1 nửa cho vợ. Chỉ vài ba ngày tôi sẽ xem sổ thu chi của cô ấy chứ không bao giờ dò hỏi. Nếu vợ tôi mua sắm quá đà hay có chỗ nào chưa hợp lý, tôi sẽ góp ý và Nhung cũng gật đầu vâng dạ. Có lẽ tự bản thân cô ấy cũng biết tôi nhiều tuổi hơn, trưởng thành và chín chắn hơn nên nghe răm rắp.
Nhưng mẹ tôi thì luôn thấy chướng mắt với cách đối xử của tôi dành cho Nhung. Bà nhiều lần gào lên bảo tôi sống với vợ hay sống với osin.
- Con xem, ai lại vợ cơm bưng nước rót như thế? Rồi lại còn phải mang nước, rửa chân cho con nữa! Sao con là chồng không thử chăm sóc vợ như thế đi!
- Mẹ kì quá, con đi làm có tiền đưa cho vợ rồi mà, con còn bận bao nhiêu việc.
- Thế nó không đi làm à? Đừng ỷ y cho rằng làm hơn tiền vợ là lên mặt. Con học cách san sẻ công việc với nó đi. Con thấy đấy, bố con ghê gớm đã làm khổ mẹ cả 1 đời, giờ con đừng làm khổ vợ con như thế nữa!
- Con biết rồi.
Nhưng "biết rồi" của tôi là sau đó mua cho vợ vài bộ quần áo, hoặc bắn cho thêm tí tiền chứ chưa bao giờ là giúp đỡ cô ấy việc nhà.
Tối hôm vừa rồi, tôi có hẹn đi ăn cùng hội bạn nên tầm gần 9h mới về. Nhưng tôi gọi cho vợ lúc 5 rưỡi - 6 giờ cô ấy không nghe nên mặc kệ mà đi thẳng. Khi Nhung gọi lại, tôi bực mình nên không thèm nghe.
Lúc trở về nhà, tôi choáng váng khi thấy mâm cơm chỏng chơ trên nền gạch. Đồ ăn bê bết dính vào sàn, bát đĩa thì vỡ bắn tung tóe. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi nghĩ ngay tới việc Nhung ở nhà chờ cơm vì không thấy tôi về, chờ mãi không được mà giận rồi ném mâm.
Ý nghĩ ấy xẹt qua trong đầu, tôi giận đỏ phừng cả mặt, rồi lập tức gào lên:
- Nhung, tại sao mâm bát lại như thế này? Ra đây, cáu giận cái gì mà đập bát? Cô không coi ai ra gì nữa à?
Tôi vừa dứt lời thì mẹ tôi từ phòng hai vợ chồng bước ra, cho tôi ăn ngay 1 bạt tai đau điếng. Tôi ngơ ngác thì bà đã mắng ngược, hóa ra là Nhung để cả nhà ăn trước chứ nhất định không ăn. Sau đó, cô ấy chờ tôi tới mức đói và ngất xỉu.
- Con có biết nó đang mang thai không? Sức khỏe yếu cộng với bị đói, tụt huyết áp nên nó làm rơi cả mâm cơm định bê đi rửa. Con có biết con tệ bạc tới thế nào không, vợ gọi thì không chịu nghe, không về ăn cũng không chịu báo...
Tôi bần thần khi nghe mẹ nói những lời ấy. Nhìn vợ nằm thở dốc trên giường, tôi bỗng thấy cảm giác thương đến đau lòng. Hình như lần đầu tiên tôi thấy cô ấy ốm... Có lẽ chỉ đưa tiền cho vợ là chưa đủ, có lẽ tôi thật sự cần học cách quan tâm và san sẻ việc nhà với vợ như lời mẹ nói.
Theo PL&BĐ
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 9 giờ trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 12 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 14 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 17 giờ trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 18 giờ trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 1 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.