Tôi chưa bao giờ yêu vợ say đắm
Tình yêu đối với vợ tôi có cả lý trí, sống vì gia đình, vì định kiến xã hội và vì sự hèn nhát của bản thân. Tôi chưa bao giờ yêu vợ say đắm.
Tôi 26 tuổi, có vợ và một con trai, mọi người nhìn vào đều nói tôi có một cuộc sống nhiều người mơ ước: gia đình hạnh phúc, hai vợ chồng đều kiếm được tiền và con cái khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Sự thực cuộc sống của tôi không bình lặng như thế bởi tôi là một người song tính, xu hướng tình dục đồng giới của tôi lớn hơn tình dục khác giới. Tôi phát hiện ra sự khác biệt của mình khi bắt đầu học cấp ba và đã có những cử chỉ thân mật với một cậu bạn cùng lớp. Sau đó, cậu bạn chuyển lớp, chúng tôi không còn gặp nhau nữa.
Lên đại học, tôi cố gắng kìm nén cảm xúc khác biệt của bản thân để trở thành một người bình thường. Tôi từng chặn cuộc gọi, chặn tin nhắn, Facebook của một người bạn thân chỉ vì trót yêu thầm cậu ấy. Đến giờ có lẽ cậu cũng không biết tại sao. Tôi sợ nếu như cứ tiếp tục gặp sẽ không giữ nổi lòng mình, lại đi lệch con đường đã chọn.

Rồi tôi gặp vợ tôi, cô ấy học cùng đại học, chúng tôi đã có một tình yêu đẹp như bao đôi sinh viên khác, cũng nhung nhớ, giận hờn, ghen tuông… Nói ra điều này có thể mọi người sẽ chửi tôi nhưng sự thực tôi chưa bao giờ yêu vợ say đắm như tình cảm đã dành cho hai cậu bạn kia. Có lẽ trong tình yêu đối với vợ có cả lý trí, cả phần tôi sống vì gia đình, vì định kiến xã hội và vì sự hèn nhát của bản thân khi không vượt qua được những định kiến của người đời về những con người kỳ lạ như tôi.
Ra trường, chúng tôi cưới nhau trong sự chúc phúc của gia đình, bè bạn, như một hình mẫu lý tưởng cho bạn bè phấn đấu. Chúng tôi nhanh chóng có một công việc thuận lợi, lương kha khá, một baby kháu khỉnh. Tôi vẫn cố gắng kìm nén phần dị biệt trong con người mình, luôn giữ khoảng cách với tất cả những ai cùng giới mà bản thân bắt đầu rung động, tất nhiên trừ những thằng bạn thân của tôi.
Rồi tôi gặp Nam, học dưới tôi một khóa ở trường đại học. Ban đầu chỉ là những trao đổi về lĩnh vực mà chúng tôi có chung đam mê, dần dần tôi nhận ra mình và Nam có khá nhiều điểm chung, từ tính cách, quan điểm sống, đến cả suy nghĩ và hoàn cảnh gia đình. Tôi đã yêu Nam từ lúc nào không hay, cũng lờ mờ cảm nhận được tình cảm cậu ấy dành cho mình.
Chúng tôi thường chat với nhau hàng giờ, nói đủ chuyện trên trời dưới bể. Nam khá nghe lời tôi nhưng cũng có khi bẵng đi cả tuần không liên lạc với nhau. Chúng tôi như đang chơi trò chơi thử thách sự kiên nhẫn của đối phương. Khi có ai đó chịu thua mà liên lạc trước thì lại chat chit, đi ăn trưa cùng nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tất nhiên mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở mức bạn thân và cuộc sống hai mặt của tôi cứ diễn ra như thế. Hạnh phúc khi ở bên Nam và trở thành một người con hiếu thảo, người chồng tốt, người cha tốt khi về với gia đình nhưng luôn dằn vặt và đau khổ.
Có thể kịch bản cũ lặp lại, tôi sẽ tìm cách tránh mặt cậu ấy, trả lời điện thoại, tin nhắn một cách hờ hững nhất có thể. Tôi cần bình tâm trở lại trước khi có thể coi cậu ấy là bạn như bình thường nhưng trong sâu thẳm trong trái tim mình, tôi muốn được một lần phiêu lưu trong tình yêu thực sự, được sống cho chính bản thân mình, mặc kệ những rào cản, những định kiến xã hội. Rồi Nam sẽ trở thành một cột mốc trong lòng tôi nhưng không biết tôi có còn dành tình cảm cho ai sau cậu ấy nữa không. Tôi còn chịu đựng được những chuyện tương tự đến bao giờ?
Theo VnExpress
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 16 giờ trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 1 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sựGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.