Tôi không thể 'tiêu hóa' nổi cô bạn gái kém duyên của con trai
GĐXH - Tôi bảo cô gái ấy “kém duyên” mà con trai tôi cãi. Con tôi bảo cô ấy xinh đẹp, gọn gàng, lương bổng khá mẹ còn chê cái gì?
Tôi bảo cô gái ấy "kém duyên" mà con trai tôi cãi: "Cô ấy xinh đẹp như vậy, dáng vóc trung bình, tóc tai buộc gọn, không móc lai hay đầu vàng đầu đỏ. Quần áo cô ấy mặc cũng đàng hoàng, không rách dưới rách trên, không hở hang. Cô ấy biết chào hỏi người lớn, có việc việc làm ổn định, lương bổng khá. Hai mấy tuổi đời mà đã có tiền tiết kiệm cả trăm triệu thì mẹ còn chê cái gì nữa ạ?"
Tôi không chê cô gái ấy, tất cả những gì con trai tôi nói về bạn gái đều rất đúng. Tôi chỉ nói “kém duyên” vì đã vài lần gặp nhau, đi ăn quán hoặc nấu ăn ở nhà cô bé ấy đã thể hiện một cách “kém duyên” nhưng tôi đã nói mà cô không để ý.
Lần gặp nhau đầu tiên ấy, cô đến trễ những bốn mươi phút. Tôi chấp nhận vì lý do kẹt xe.

Ảnh minh họa
Đến trễ quá như vậy thì bắt buộc những người chờ phải ăn trước món gì đó chứ không lẽ ngồi không? Có nghĩa là chúng tôi đã “ăn tạm” rồi. Bây giờ vào món chính, là lẩu cá chép giòn. Con trai tôi rất thích món này. Nhưng cô bạn gái thì không đồng ý vì lý do “không thích ăn cá”. Cô gọi thêm một cái lẩu cua biển “size đại nha phục vụ” khiến cả nhà tôi …hết hồn vì nhìn giá cả thì cái lẩu ấy đứt gần 1 triệu!
Mà con trai tôi lại dịu ứng cua. Thế là để cô gái không lạc lõng, tôi đã “ăn cùng” cái lẩu cua đó hết 1 chén. Kết quả, cô ăn chỉ hai chén rồi chê….cua ốm quá, nêm nhạt quá!
Tiếc của, tôi nhờ nhà hàng bỏ bọc cho mình đem về thì cô bé cao giọng “Trời ơi bác… đồ thừa là để cho chó ăn thôi ạ”. Không lẽ tôi đáp “Ừ nhà có hai con chó già”.
Lần thứ hai là cả nhà cũng đi dự tiệc cưới. Chú rể là anh chú bác với con trai tôi. Cô gái ấy lại tới muộn, khi xe đã bắt đầu nổ máy thì cặp đôi mới tới ngã 4 và ngoắc xe dừng lại.
Cô không xin lỗi vì đến trễ mà leo lên xe rồi vẫn không quên nhéo hông thằng con tôi nhì nhằng “Tại anh chạy xe chậm quá, chứ em trang điểm muộn có một tiếng đồng hồ thôi mà”. Con trai tôi chỉ cười trừ.
Lần thứ ba là nấu ăn tại nhà. Xem như buổi “ra mắt bạn gái” chính thức để tính tới việc chạm ngõ. Vậy mà cô…mặc váy ngang đùi, lúc lom khom dọn mâm trông thật vô ý quá. Con gái tôi lấy cái váy dài ra và bảo “Chị mặc đi ạ”. Cô cãi “Ủa váy ngắn được mà em! Chân chị dài thế này, phải mặc váy ngắn cho đẹp chứ!”
Tôi nghiêm giọng “Nhà còn bác trai và em rể nữa. Con mặc vậy kì lắm”. Bấy giờ cô mới chịu phép.
Cơm nước xong, cô con dâu tương lai của tôi không rửa chén, chỉ đứng lau lau khuôn bếp, cái váy dài cô chê vướng víu và đã trả lại. Cái váy ngắn củn cởn thì bị chủ nhân lom khom lau dọn thật chướng mắt. Thằng con trai tôi vừa rửa chén, vừa chà sàn nước, kêu bạn gái vớt chén thì nó nói “Bộ neo em mới làm gần ba trăm cành, vớt chén hư hết anh!”.
Rồi cô nhão nhoẹt bảo “Rửa chén lẹ chở em về đi anh. Sáng giờ bỏ con Peter ở nhà nó buồn tội nghiệp lắm ó”. Peter là con mèo của cô ấy.
Tụi nó vụt nhanh tiếng máy xe phân khối lớn vù đi.
Tôi ở lại với nỗi lòng khó ở của mụ mẹ chồng tương lai và chợt nhớ trời ạ…cô ấy đi ăn tiệc nhà bạn trai mà không biết mua lấy một bó hoa hay trái dưa hấu làm quà góp tiệc.
Có thể cô gái này và con tôi yêu thương nhau nhưng cái duyên cô kém vậy, mai này làm vợ, làm mẹ với bao đối nhân xử thế thì sao nhỉ?
Tôi không nói “làm dâu” vì chắc gì tụi nó chịu ở chung. Tôi chỉ nói làm vợ, làm mẹ của cô ấy nhưng cũng nghe mệt mỏi quá...
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.