Tôi thương chồng vì phải ở nhà vợ

| Tâm sự

Bình thường, cứ 5h sáng là ba mẹ gõ cửa phòng gọi chúng tôi dậy. Mẹ tôi còn hay nói bóng gió xa xôi, thích là chửi vợ chồng tôi.

Hôm nay, tôi thật sự bế tắc, mong các bạn cho tôi lời khuyên để tôi tìm ra lối đi cho gia đình mình. Ba năm trước, khitôi theo chồng được vài tháng thì anh trai tôi qua đời. Chưa mãn tang anh tôi thì chị dâu quyết định về quê, để cháu lại cho ba mẹ tôi. Vì ba mẹ tôi làm rẫy xa nhà, tính tới tính lui không thể nào chăm sóc cháu nhỏ nên đã lên tiếng kêu vợ chồng tôi về ở cùng, quán xuyến nhà cửa và chăm cho cháu đi học. Vợ chồng tôi vừa thương ba mẹ vừa thương cháu nên đã đồng ý ngay mà không tính hơn thiệt.

Khi về ở chung nhà, tôi mới cảm nhận hết sự mệt mỏi. Ba mẹ tôi lớn tuổi nên có cách suy nghĩ và hành động mà càng ngày chúng tôi càng khó chịu. Bình thường, cứ 5h sáng là ba mẹ gõ cửa phòng gọi chúng tôi dậy dọn dẹp nhà cửa. Hôm nào vợ chồng tôi xem phim khuya một chút là 4h ba mẹ tôi đã gọi cửa kêu dậy rồi. Chúng tôi muốn đi đâu cũng rất khó khăn. Ba mẹ cứ gọi điện hối thúc đi về. Rồi trong ứng xử hàng ngày cũng vậy.

Tôi thương chồng vì phải ở nhà vợ 1   

Tôi rất thương chồng cũng rất thương ba mẹ nhưng riết rồi tôi lại sợ. Những lúc ở trong phòng với chồng, anh nói ba mẹ thế này, thế kia, xem thường anh, thấy nhà anh ấy nghèo, chịu về bên vợ ở nên coi thường anh. Còn ba mẹ tôi thì chê chồng tôi chậm chạp, không nhanh nhạy, ở bên vợ mà chỉ biết lo cho bên ruột. Tôi biết rõ chồng tôi không được nhanh nhẹn nhưng anh chưa bao giờ giấu tôi thứ gì để lo cho mẹ anh và bên nhà anh.

Tôi cảm thấy bế tắc vô cùng. Đôi lần, vợ chồng tôi muốn đi vì không thể chịu đựng được mẹ tôi hay nói bóng gió xa xôi, thích là chửi. Tôi là con ruột thì thôi, chồng tôi là rể, anh ấy sẽ nghĩ gì? Rồi còn nhiều chuyện va chạm hàng ngày nữa mà tôi không biết phải làm sao? Nhưng mỗi khi chúng tôi nói không ở cùng nữa thì mẹ lại khóc lóc, lại lăn ra bệnh, chúng tôi lại mềm lòng và thôi không đi nữa.

Ngày ngày, nhìn chồng tôi cứ lầm lũi ra vào như một cái bóng, không nói năng gì. Tối đến lại cứ lên Facebook than thở mà tôi xót xa vô cùng. Tôi muốn một lần dứt khoát ra đi để giải thoát tình trạng gia đình hiện tại mà chỉ sợ không thể vượt qua chính mình. Nhưng nếu tiếp tục ở lại thì tôi thật sự đã rất mệt mỏi. Ngay cả khoảng thời gian riêng tư, vợ chồng cũng chẳng thể thoải mái được. Xin các anh chị hãy cho tôi lời khuyên sáng suốt. Tôi xin cảm ơn.

Theo Nguyên Thu
Ngôi sao
thanhloan
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.