Tôi vất vả kìm chế bản thân vì chồng chẳng có nhu cầu gần gũi
Chúng tôi sống như người thân, không nắm tay, không ôm hôn hay nằm cạnh nhau, không ăn chung hay ngủ cùng giường.
Qua người quen giới thiệu, chúng tôi lấy nhau khi tôi 26 tuổi, anh 30 tuổi. Tôi làm nhân viên văn văn phòng, anh là công an. Nơi tôi sống, đàn ông thô lỗ, nói tục và tệ nhất là lăng nhăng, nhận thấy anh không có những tính đó cộng với việc là người có trách nhiệm lo lắng cho gia đình, lo làm ăn, không hút thuốc và hiền lành nên chúng tôi cưới nhau qua vài tháng tìm hiểu. Sống chung mới thấy, chúng tôi khác nhiều trong suy nghĩ, cách sống. Trước đó, tôi đánh giá cao tính có trách nhiệm với gia đình, nhưng khi sống với nhau tôi mới thấy mặt trái của nó. Anh và tôi cả tuần đi làm, chỉ cuối tuần được nghỉ, nhưng có hôm anh đi trực thì cuối tuần chỉ còn lại một ngày. Nhưng từ khi mới cưới đến giờ có 2 con, tuần nào anh cũng về nhà mình, có khi giữa tuần cũng về. Nhà máy bơm hư, tối cũng phải chạy về, rồi mua thuốc cho má, đi đám ma giùm ba, đám cưới giùm má, đi nhậu với bạn... Lúc đầu tôi bực, gây nhau, giờ chán quá chẳng thèm gây vì nếu cố giữ anh ở nhà cũng như cái xác, đi qua đi lại rồi xem tivi, nhìn thấy càng thêm bực.
Vấn đề lớn hơn mà tôi đối mặt là không có sự kết nối vợ chồng. Quan điểm của tôi là gia đình phải là một đội, nhưng anh lúc nào cũng xem tôi là đối phương, còn anh và gia đình anh là một đội, kể cả trong những lúc vợ chồng bình thường không cãi vã gì. Vì sự bực mình không giải quyết được nên chúng tôi nói chuyện với nhau cũng chừng dăm câu một ngày. Chuyện vợ chồng tôi trong một năm đầu cũng bình thường. Tôi có thai sau cưới khoảng 2 tháng. Sau đó vì con nhỏ nên vợ chồng ngủ riêng, lâu lâu chúng tôi mới quan hệ khi tôi gợi ý. Anh bị yếu, đi khám nhưng bị cao huyết áp nên dùng thuốc cũng không tốt, tôi cũng hạn chế gợi ý. Tôi chỉ cần một người chồng để san sẻ, yêu thương, còn chuyện yếu của anh thì nếu anh không làm được cũng chỉ cần ôm tôi là đủ.
Rất lâu rồi chúng tôi cứ sống như người thân, không nắm tay, không ôm hôn hay nằm cạnh nhau, không ăn chung hay ngủ cùng giường. Anh luôn né tránh những lúc riêng tư chỉ có 2 người. Ở nhà, anh nếu không chơi với con hay xem tivi, hoặc gọi điện thoại thì đi ngủ chứ ít khi muốn nói chuyện với tôi. Thời gian chúng tôi không quan hệ vợ chồng phải tính bằng tháng và bằng năm. Tôi có nói chuyện với anh thẳng về chuyện này nhưng đâu cũng vào đấy. Tôi có đem chuyện này nói với má chồng vì lúc đó nghi anh không bị yếu mà đồng tính. Bà bảo sẽ nói anh trị bệnh. Khi tôi hỏi trực tiếp anh có phải là gay không thì anh tránh đi không trả lời hoặc là nói muốn nghĩ sao thì nghĩ. Sau đó, do vài lần uống thuốc và quan hệ, tôi có thai bé thứ 2. Lúc có thai thì không quan hệ vì sợ ảnh hưởng bé, sau sinh có đôi lần, giờ đã 4 năm trôi qua.
Đến lúc này tôi thật sự nghi ngờ anh đồng tính, nhìn lại cách cư xử của một đồng nghiệp gay kín cũng gần giống như vậy. Anh hiền lành, luôn nhún nhường với người khác, sợ người ta đánh giá, cố làm hài lòng mọi người. Trong một bữa nhậu thật xỉn, tôi thấy anh ôm chặt những người đàn ông khác, hôn trên mặt họ, trong lúc những người đó cũng hơi ái ngại dưới hành động thân mật đó. Có một lần tôi kiểm tra tin nhắn thì thấy anh nhắn qua lại với một đồng nghiệp nam thấy kỳ kỳ, anh hỏi tuổi, rồi hỏi gì đó mà người này nói là “bí mật, giống anh”, có tin nhắn gửi lại nội dung là “MIN”.
Tôi suy nghĩ mãi rồi quyết định hỏi thẳng, lần này thì anh tái mặt nhưng trả lời là không biết tin nhắn như vậy nghĩa là gì, anh không biết gì cả. Trước đó, tôi có tâm sự với một chị đồng nghiệp về chuyện gia đình, chị âm thầm cho bạn chị ấy là gay làm quen với chồng tôi, hẹn được đi uống cà phê. Rồi anh đó thấy hình bé gái trong điện thoại chồng tôi nên thôi hẹn hò luôn. Chị giữ bí mật, không nói với tôi, sợ phá hoại hạnh phúc gia đình tôi. Sau này, tôi nói mình đang nghi ngờ chồng thì chị mới kể lại câu chuyện đó cho tôi nghe. Tôi không tin lắm. Chị nói anh kia bảo là anh dùng ngôn ngữ chỉ cùng hệ mới hiểu và chịu gặp, còn trai bình thường thì sẽ không hiểu và không gặp. Giờ chị mất liên lạc với anh ấy nên không thể gặp nhau và hỏi thêm được.
Nhìn nhận của người ngoài về anh là người hiền lành, chịu khó, có trách nhiệm, sống đàng hoàng; có ai biết trong cuộc hôn nhân của chính mình tôi hoàn toàn cô đơn, không có bạn đời, chỉ có người chồng đầy đủ trách nhiệm với con thôi. Tôi thì bất ổn về tâm lý lẫn sinh lý nhưng chồng mỗi ngày vẫn bình thường, vui vẻ, không có vẻ gì là có vấn đề hay bức xúc về mặt sinh lý, vẫn đi nhậu thường xuyên. Mặc dù tôi muốn gạt suy nghĩ về chuyện vợ chồng rắc rối để cố sống bình thường nhưng cảm giác cô đơn cứ đeo bám. Mỗi tháng cơ thể sinh học bình thường của tôi vẫn hoạt động theo chu kỳ, tôi lại phải vất vả kìm chế chính mình.
Hiện chúng tôi kết hôn được 12 năm, tôi 39 tuổi, chồng tôi 43 tuổi. Tôi muốn giải quyết rắc rối hoặc ly hôn, còn anh không muốn ly hôn, muốn cứ sống tiếp tục chứ không giải quyết gì. Ly hôn thì tôi cảm thấy mình có tội với hai đứa nhỏ, nhưng còn ở tiếp tôi không biết mình cố gắng được bao lâu trong hoàn cảnh này. Tôi đang ở ngã ba đường, mong được các bạn chia sẻ.
Theo VnExpress
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 21 giờ trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...