Tôi vừa trải qua cơn 'thập tử nhất sinh' trên bàn đẻ, mẹ chồng đã ép phải nộp 50 triệu vì lý do khiến tôi ngàn lần căm phẫn
Áp lực cơm áo gạo tiền lại thêm mẹ chồng quá quắt đã khiến tôi bị trầm cảm sau sinh...
Càng ngày tôi càng không thể chịu được cuộc sống căng thẳng khi ở với gia đình nhà chồng nhưng nếu đi thì biết đi đâu bây giờ, con tôi còn quá nhỏ, tôi muốn con có đầy đủ tình thương của cả bố và mẹ nhưng cứ ở lại ngôi nhà này, tôi sợ rằng mình sẽ tự tử lúc nào không hay...
Trước khi tiến tới hôn nhân, tôi và chồng chỉ có 6 tháng quen biết và tìm hiểu, bởi chúng tôi đều đã "có tuổi", chồng năm nay 30 còn tôi đã 29 tuổi, cái tuổi mà ở quê tôi người ta đã có 2-3 đứa con bế bồng rồi. Bố mẹ ở nhà cứ giục rối rít và coi tôi như quả bom nổ chậm nên lúc nào cũng muốn tôi đi lấy chồng để yên bề gia thất và sinh con, cô em gái kém tôi 5 tuổi đã lấy chồng và có 2 đứa con vậy mà tôi vẫn dậm chân tại chỗ nên ông bà càng sốt ruột. Tôi nhờ một người bạn mai mối và quen biết anh, nhà chỉ cách nhau có 10km nên lại càng được gia đình hai bên tác hợp.
Tôi chính thức nhận lời yêu anh được 3 tháng thì gia đình anh giục cưới vì bố chồng đang bệnh nặng, sợ không qua khỏi. Nếu không cưới sớm thì chẳng biết đến bao giờ mới cưới được. Tôi cũng thấy hơi vội vì mình chưa tìm hiểu về anh và gia đình anh. Tôi có đôi lần nghe loáng thoáng rằng gia đình đó thất đức lắm, bà mẹ chồng ghê gớm lắm nhưng tôi cứ nghĩ rằng miệng lưỡi thiên hạ biết sao được mà lần. Tôi cũng có đôi lần đến nhà và thấy mẹ anh rất đon đả nên không có nghi ngờ gì và đám cưới diễn ra chóng vánh ngay sau đó.
Thế nhưng, đến khi về nhà chồng rồi tôi mới nhận ra "bộ mặt thật" của gia đình đó. Tôi đi làm công nhân ở thị trấn gần nhà, lương tháng cũng chỉ được 6 triệu, nếu ăn tiêu tiết kiệm lắm mới dư ra được một ít. Vậy mà, mẹ chồng bắt tôi và chồng phải đưa nửa số lương hàng tháng của hai vợ chồng cho bà với lý do tiền sinh hoạt phí hàng tháng. Tôi uất ức lắm nhưng biết làm sao được, có dọn ra ngoài ở để độc lập kinh tế thì hàng xóm lại dị nghị là nhà rộng không ở, lại mất tiền đi thuê ngoài.
Cưới được 3 tháng thì tôi phát hiện mình có bầu, mẹ chồng biết nhưng vẫn bắt tôi phải nộp tiền sinh hoạt phí đầy đủ, thậm chí còn nhiều hơn vì "bà bầu ăn nhiều, tốn kém". Nhiều đêm nằm mà nước mắt tôi tuôn rơi vì sự cay nghiệt của mẹ chồng. Chồng tôi thì lại là một kẻ nhu nhược chính hiệu nên không dám cãi mẹ nửa lời, có lần tôi muốn phân bua vài câu mà anh ta thẳng tay tát tôi vì dám láo với mẹ.
Vào tuần thứ 37 của thai kỳ, tôi bị trượt chân ở nhà bếp nên bị ngã, khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Cơn đau đẻ hành hạ tôi như ngàn mũi tên đâm vào bụng, bác sĩ chỉ định mổ cấp cứu để giữ an toàn cho cả mẹ và con. Trong lúc đau đớn quằn quại trên bàn mổ, tôi vẫn nghe loáng thoáng tiếng mẹ chồng nói với bác sĩ ngoài cửa: "Nếu phải lựa chọn 1 trong 2 thì bác sĩ hãy cứu lấy cháu đích tôn của tôi". Nước mắt tôi cứ thế tuôn trào không phải vì đau thể xác mà là vì đau ở tim.
May mắn là cả 2 mẹ con tôi đều được an toàn, những ngày tháng sau đó với tôi mới thực sự là địa ngục. Mẹ đẻ tôi ốm nên không thể sang chăm cháu được vậy mà mẹ chồng vẫn không hỏi han dù đó là cháu đích tôn của bà. Quá quắt hơn là chuyện này, chẳng là tôi nghỉ thai sản nên được 20 triệu tiền bảo hiểm, cộng thêm số tiền họ hàng và bạn bè đồng nghiệp cho cháu khi đến thăm, tổng cũng được 30 triệu. Nhưng tiền viện phí lúc tôi sinh cũng đã hết 5 triệu rồi. Mẹ chồng biết tôi có tiền bảo hiểm nên bắt tôi phải "nộp" 50 triệu với lý do cơi nới nhà cửa cho em trai chồng cưới vợ. Tôi uất ức quá không biết làm thế nào nữa.

Ảnh minh họa.
Tôi xin về nhà mẹ đẻ ở 1 tháng để tâm trạng thoải mái hơn nhưng 1 tháng nay trở lại nhà chồng, tôi lại càng cảm thấy căng thẳng hơn. Tôi phải làm gì để thoát khỏi cảnh "địa ngục" này đây, bế con về nhà ngoại thì chỉ càng khiến bố mẹ tôi thêm khổ tâm hơn, bố mẹ đã vất vả khổ cực vì chị em tôi cả đời rồi.
Theo Minh Hân (Helino)
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.