Trần tình của cô giáo nhốt bé 4 tuổi vào thang máy

| Xã hội

Những tiếng nấc nghẹn ngào trong suốt buổi nói chuyện, cô giáo Trần Thị Xuân Nữ cho biết: “Những ngày qua cuộc sống đối với tôi là địa ngục”.

 
Trong những ngày trốn chạy cuộc sống của chính mình vì sai lầm lớn nhất từ khi bước vào con đường sư phạm, cô giáo Trần Thị Xuân Nữ cho rằng, vẫn khẩn thiết mong dư luận “giơ cao đánh khẽ”.
 
Những ngày vừa qua, dư luận hầu hết đều bày tỏ sự bức xúc trước việc chị nhốt bé Lê Quang Vinh (4 tuổi) vào thang máy dẫn đến tai nạn thương tâm. Cuộc sống của chị diễn biến ra sao?

Thưa anh… (Im lặng một lúc…). Tôi chỉ có một suy nghĩ là chạy trốn. Thực sự là trong đầu tôi chỉ biết rằng mình khó có cơ hội nào để làm cô giáo nữa. Tôi đã dạy học 10 năm nay, hôm xảy ra sự việc với bé, tôi chỉ kịp hét lên “Trời ơi, con sao vậy Vinh!”.

Thấy bé tím tái, máu chảy ra mà vẫn nhìn tôi và nói: “Cô Nữ ơi, cứu con, con đau quá”. Tôi khóc và hoảng loạn vì biết mình vừa gây ra một sai lầm khủng khiếp…
 

Bé Vinh tự chơi đồ chơi ở nhà sau 2 lần chuyển viện.

 
Trước đó, chị cố tình “dọa” bé Vinh bằng cách bỏ bé vào thang máy, như vậy là chị đã “dọa” thành công chứ? Cháu bé đã trải qua gần chục lần cắt mổ da đầu, gãy 1/3 xương đòn, chưa kể khắp người xây xát. Mẹ cháu bé kể “có lúc bé bỗng dưng khóc lóc thảm thiết như hoảng sợ điều gì đó”...?
 

Cô Nữ năm nay 29 tuổi, chưa lập gia đình. Lên TP HCM đi làm, ở trọ. Ban đầu, cô làm nhân viên, rồi sau đó làm giáo viên ở nhóm trẻ này từ ngày cơ sở mới thành lập. Cô Nữ có trình độ trung cấp sư phạm mầm non, hiện cô đang học liên thông lên đại học.

Bà Chung Bích Phượng - Phó Phòng Giáo dục, tổ trưởng tổ mầm non quận Tân Phú, TP HCM - cho hay, theo ý kiến của một số phụ huynh, từ trước tới giờ, cô Nữ chưa làm gì sai, lại được tín nhiệm trong nhóm trẻ.

Trong lúc bé Vinh được cấp cứu ở bệnh viện, tinh thần cô Nữ cũng bị kích động mạnh bởi chính hành động “phản sư phạm” của mình.
 
Do điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên hiện mọi tiền lo viện phí, thuốc men hỗ trợ gia đình bé Vinh đều do nhóm nhà trẻ giúp đỡ.
Anh cho tôi xin phép bày tỏ suy nghĩ thế này. Tôi không rõ từ đâu anh có số điện thoại này vì số điện thoại cũ tôi đã không còn dùng, tôi đã phải mua một sim khuyến mãi vì sợ người xung quanh biết chuyện gọi điện chửi rủa, tôi sợ tôi quẫn trí.
 
Thú thật tôi biết tội mình chứ, tôi chăm sóc bé Vinh mỗi ngày như kiểu chính con trai mình. Sau khi xảy ra sự việc, tôi chỉ biết ở nhà. Sự việc như vậy làm sao tôi không xấu hổ và dày vò cho được.
 
Cuộc sống với tôi như địa ngục. Anh có hiểu cảm giác của một cô giáo 10 năm gắn bó với các em bé, chỉ vì phút sai lầm nhất thời mà… Tôi dành dụm được bao nhiêu tiền trong suốt 10 năm nay để lo lắng cho 5 đứa em ruột từ quê lên đây ăn học, chính tôi cũng đang học liên thông lên đại học sư phạm. Tôi đã bỏ học từ ngày sự việc xảy ra với bé Vinh cho đến hôm nay, vì tôi thực sự bị sốc.
 
Những ngày qua chị có đến thăm bé Vinh?

Trong mắt người nhà bé Vinh, tôi đã trở thành một điều gì đó khủng khiếp lắm. Ngày bé vào bệnh viện, tôi gọi điện cho các em ở nhà tự lo cơm nước vì thường ngày tôi vẫn nấu để chạy vào thăm bé. Tôi biết mẹ bé giận tôi lắm nên tôi nhắn tin cho mẹ bé xin phép được vào thăm. Các cô giáo trong trường cũng đến và bảo rằng phía gia đình bé không muốn cô Nữ vào, tôi cố gắng gọi điện cho mẹ bé nhưng chị không nghe máy.

Trời ơi, tôi như con người bỏ đi. Mới hôm qua đến đón bé, mẹ bé còn ân cần hỏi thăm “cô giáo hôm nay có mệt không?”… Vậy mà giờ đến việc gặp đứa bé mỗi ngày mình chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ tôi cũng không thể làm được.
 
Tôi đứng trong sân bệnh viện khóc rồi lẳng lặng ra về. Trong những ngày bé đang điều trị, tôi đã tìm đến nhà của bé và quỳ xuống trước mặt ba của bé để mong tha tội. Lần thứ 2 làm việc đó, tôi khóc và lịm đi lúc nào không biết vì kiệt sức do cả ngày không ăn uống gì.
 

Tai nạn xảy ra với bé Vinh, cô giáo Trần Thị Xuân Nữ đang phải sống trong những ngày dày vò đau đớn.

 
Chị đến gia đình bé Vinh một mình hay đi cùng các cô giáo trong trường?

Lúc đầu tôi cứ nghĩ rằng gia đình bé sẽ thông cảm vì hiểu rằng tôi không cố tình gây ra sự việc đó. Nhưng 3 ngày sau khi sự việc xảy ra, tôi tự cảm thấy những điều gì đó khủng khiếp lắm mà mình không giải quyết được, các em còn đang đi học thôi, chưa đứa nào đi làm va chạm chuyện xã hội gì cả.

Tôi dằn lòng gọi điện cầu xin ba tôi lúc này đang ở Đồng Tháp lên TP.HCM để giúp tôi. Lúc tôi gọi điện cho ba, tôi còn dặn đừng kể cho má tôi nghe vì má bị cao huyết áp. Đến ngày gặp ba, tôi mới biết má cũng đi theo. Tôi năn nỉ mãi má mới chịu ở nhà để tôi và ba sang nhà bé Vinh xin lỗi.
 
2 lần gặp đấy chị có đạt được ý nguyện không?
 
Cho đến lúc trao đổi với anh về chuyện này, tôi còn nơm nớp lo sợ không biết công an họ bắt tôi ngày nào, vì gia đình bé Vinh làm đơn tố cáo rồi. Họ làm đơn sau khi tôi đến mà anh. Ba tôi lúc quay trở về dưới quê còn dặn dò “con có bị sao, con để ba chịu hết cho được không?”. Tôi trả lời ba: “Chuyện đã như vậy, con làm con chịu, ba đừng lo nghĩ quá, còn chăm sóc cho má nữa”.
 
Đêm về, tôi như người mất hồn, tôi nhớ trường lớp. Nhưng hình dung về cảnh các bé cười, các bé khóc nhè, các bé đòi ăn… nước mắt tôi lại trào ra…
 
Các thông tin liên quan đến vụ việc do chị gây ra có gây ảnh hưởng cho cuộc sống của chị nhiều không?
 
Thú thật là từ lúc ba má tôi về dưới quê, các em ở nhà, các bạn học chung đại học ai cũng ngăn cản không cho tôi cầm bất kỳ tờ báo nào, nhà tôi cũng không có mạng internet. Hôm phát hiện bé Vinh bị nạn trong thang máy chuyển thức ăn, tôi còn nhớ bé mặc cái áo màu đỏ, cái quần dài màu trắng, mặt bé tím tái, máu chảy ra bết cả tóc.
 
Lúc đó tôi hoảng sợ và cùng các cô giáo trong trường đưa bé vào bệnh viện. Tôi chưa thấy các vết thương của bé trong người. Tôi có nghe một bạn học chung đại học nói với em tôi: “Để chị em đọc báo với xem hình thằng bé là coi chừng bà ấy quẫn trí tự tử đó nha em”. Nghe vậy tôi cũng hình dung được là bé Vinh bị thương nặng lắm…
 
Chị có nghe đến tên Quản Thị Kim Hoa lần nào chưa?
 
Anh hỏi thì tôi cũng nói thật, hậu quả do tôi gây ra mà bé Vinh gánh chịu có vẻ như còn nặng hơn cả các bé mà bà bảo mẫu đó gây ra. Nhưng thực sự hoàn cảnh lúc đó khác anh ạ. Tôi có ngờ đâu một phần bức tường phía trong thang máy gồ ghề như vậy. Dỗ mãi mà bé Vinh không ăn, tôi bỏ bé vào thang máy, nhấn nút cho đi xuống và cũng chạy ngay xuống tầng trệt để đón cháu. Nào ngờ...
 
Cám ơn chị về cuộc trao đổi!
 
Theo Vietnamnet
kimvan
Ý kiến của bạn
Cuộc thi 'Sự hy sinh thầm lặng' lần thứ VII: Tiếp tục tìm kiếm những tác phẩm tôn vinh người thầy thuốc tận tụy vì sức khỏe Nhân dân

Cuộc thi 'Sự hy sinh thầm lặng' lần thứ VII: Tiếp tục tìm kiếm những tác phẩm tôn vinh người thầy thuốc tận tụy vì sức khỏe Nhân dân

Thời sự -

Với hai hạng mục gồm tác phẩm viết và tác phẩm ảnh, cơ cấu giải thưởng hấp dẫn cùng lễ trao giải dự kiến được tổ chức đúng dịp Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2/2027, được truyền hình trực tiếp trên Đài Truyền hình Việt Nam, BTC kỳ vọng sẽ tiếp tục đón nhận nhiều tác phẩm lan tỏa những tấm gương tận tụy của ngành Y.

Vụ loạt bãi xe không phép ở Hà Đông: UBND phường nhìn nhận bất cập, lên lộ trình xử lý và khắc phục vi phạm

Vụ loạt bãi xe không phép ở Hà Đông: UBND phường nhìn nhận bất cập, lên lộ trình xử lý và khắc phục vi phạm

Thời sự -

GĐXH - Sau phản ánh của Gia đình và Xã hội về tình trạng hàng loạt bãi xe không phép ngang nhiên 'mọc' lên trên đất dự án, vỉa hè... tại Khu đô thị (KĐT) Văn Khê và Văn Quán (phường Hà Đông), UBND phường Hà Đông đã có phản hồi chính thức về kết quả kiểm tra cũng như lộ trình xử lý các vi phạm này.

Luật sư nói gì về vụ xe 7 chỗ không nhường đường xe cứu thương ở Tuyên Quang?

Luật sư nói gì về vụ xe 7 chỗ không nhường đường xe cứu thương ở Tuyên Quang?

Pháp luật -

GĐXH - Từ vụ việc tài xế ô tô 7 chỗ bị phản ánh cản đường xe cứu thương trên Quốc lộ 4C, tỉnh Tuyên Quang, dư luận đặt câu hỏi về chế tài đối với hành vi không nhường đường cho xe ưu tiên. Theo luật sư Đặng Văn Cường, nếu đủ căn cứ xác định mối quan hệ nhân quả giữa hành vi vi phạm và hậu quả xảy ra, người điều khiển phương tiện có thể bị xử lý hình sự theo Điều 260 Bộ luật Hình sự.

Hưng Yên: Sau Chỉ thị 09, bến bãi của DN Quang Tuấn ở tỉnh Thái Bình cũ cần sớm được kiểm tra?

Hưng Yên: Sau Chỉ thị 09, bến bãi của DN Quang Tuấn ở tỉnh Thái Bình cũ cần sớm được kiểm tra?

Đời sống -

GĐXH - Đã có chỉ đạo, đã giao rõ trách nhiệm và cũng đã có những phát hiện từ cơ quan chuyên môn, song theo ghi nhận của phóng viên, một số bến bãi vật liệu xây dựng trên địa bàn tỉnh Hưng Yên vẫn tồn tại nhiều dấu hiệu bất cập. Trong đó, bãi kinh doanh vật liệu xây dựng do DN Quang Tuấn thuê lại tiếp tục hoạt động, đặt ra yêu cầu cần sớm được các cơ quan chức năng kiểm tra, xử lý.

24.000 căn nhà ở xã hội đang triển khai, Hà Nội thúc tiến độ 114 dự án mới, bắt buộc khởi công từ tháng 9/2026

24.000 căn nhà ở xã hội đang triển khai, Hà Nội thúc tiến độ 114 dự án mới, bắt buộc khởi công từ tháng 9/2026

Thời sự -

GĐXH - Hà Nội hiện có khoảng 24.120 căn nhà ở xã hội đang được triển khai xây dựng và đặt mục tiêu khởi công toàn bộ 114 dự án còn lại trong năm 2026. Thành phố yêu cầu rút ngắn tối đa các thủ tục đầu tư, đồng thời đẩy nhanh giải phóng mặt bằng để các dự án đủ điều kiện có thể đồng loạt khởi công từ tháng 9.

Lãnh đạo 2 phường ở Hà Nội thừa nhận hạn chế trong hậu kiểm sau cấp phép kinh doanh thực phẩm

Lãnh đạo 2 phường ở Hà Nội thừa nhận hạn chế trong hậu kiểm sau cấp phép kinh doanh thực phẩm

Thời sự -

GĐXH - Tại phiên chất vấn của HĐND TP Hà Nội về công tác bảo đảm an toàn thực phẩm ngày 15/7, lãnh đạo UBND các phường Tương Mai và Ô Chợ Dừa đã thẳng thắn nhận trách nhiệm, thừa nhận còn hạn chế trong công tác hậu kiểm sau khi cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện an toàn thực phẩm đối với các cơ sở kinh doanh.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.