Trương Ngọc Ánh: ‘Sống ở Sài Gòn, nghỉ ngơi ở Hà Nội’
Nhắc đến Trương Ngọc Ánh và hành trình gây dựng danh tiếng đất Phương Nam có lẽ là một câu chuyện đẹp như… cổ tích.

Gần 20 năm lập nghiệp ở Sài Gòn, với những thành công và sự viên mãn đang có, nhìn lại, có điều gì chị muốn sửa đổi và cảm thấy chưa thực sự hài lòng?
Tôi đến với thành phố này từ một lí do đơn giản là bộ phim mà tôi đóng vai chính đầu tiên trong đời là từ lời mời của các nhà sản xuất phía Nam, hợp đồng quảng cáo đầu tiên cũng thế. Lần đầu tiên vào Sài Gòn, tôi đã nhìn thấy ngay cơ hội mình có thể phát triển độc lập ở đây. Có nhiều lý do như một mối duyên đã kéo tôi đến với mảnh đất này.
16 tuổi xa gia đình, có vẻ như chị cũng hào hứng và hòa nhập nhanh với thành phố này đó chứ?

Trong gần 20 năm qua đã bao giờ, chị có ý định - dù chỉ là thoáng qua - trở lại mảnh đất nơi chị sinh ra?
Lúc mới bắt đầu làm ăn, tôi cũng tích cóp mua được cái xe máy để chạy nhưng có lúc đạp máy hoài nó không nổ. Cuối cùng tôi phải ngồi lên rồi nhờ người đẩy chạy một đoạn mới vào số để chạy. Đấy, cuộc sống cũng có những lúc khó khăn như thế, những kỷ niệm như thế sẽ không bao giờ tôi quên được, nó sẽ nhắc nhở để mình ngày càng nỗ lực hoàn thiện mình để sống tốt hơn chứ không thể làm mình lùi bước.
Với những gì chị đang có hiện nay, chị nghĩ do mình may mắn hay những nỗ lực cố gắng của chị đã được đền bù?
Tôi nghĩ do cả hai. Tôi may mắn vì lựa chọn được những gì phù hợp với mình để làm. Trong đời sống hôn nhân cũng thế. Tất nhiên không thể tự nhiên mọi thứ cứ đến mà không cần đến những nỗ lực xây dựng và vun vén của mình.
Còn những thói quen và tính cách của một cô gái Hà Nội như chị sau gần 20 năm sống ở Sài Gòn có vì thế mà thay đổi?

Cá nhân tôi thích sống và làm việc ở Sài Gòn hơn nhưng để nghỉ ngơi hay thư giãn thì tôi lại muốn về Hà Nội. Mỗi lần có việc ra Hà Nội, tôi thường về nhà bố mẹ chứ ít khi ở khách sạn. Từ hồi có Bảo Tiên, mẹ tôi vào Sài Gòn để giúp tôi chăm sóc cháu vài tháng mới ra Hà Nội một lần, cậu em trai tôi cũng lập gia đình và ở Sài Gòn rồi nên bố cứ lủi thủi một mình.Tôi cũng thuyết phục bố nhiều lần để chuyển vào Sài Gòn nhưng ông nhất định không chịu nên cũng chẳng ép ông được. Mẹ tôi nếu không vì thương con, thương cháu chắc bà cũng chẳng chịu ở Sài Gòn lâu đến thế.