Trương Ngọc Ánh: “Tôi từng nghĩ anh Sơn là kẻ lăng nhăng”
Lúc mới gặp tôi nghĩ: “Cha này hai lần gặp đi với hai cô khác nhau, đã thế ngồi với bạn gái mà còn đong đưa với người khác là sao?"
Trần Bảo Sơn: Nếu có duyên thì đó sẽ là một trải nghiệm thú vị, nếu có cơ hội thì tôi mong đó là hai vai diễn thù địch trên phim chẳng hạn(cười). Tuy nhiên còn phải chờ xem có đạo diễn nào mời không đã.

Người ta thường có câu “Vợ chồng kính nhau như khách” để nói rằng dù đã rất thân thiết nhưng đôi khi vợ chồng cũng cần kính trọng, hành xử tế nhị để làm cho nhau vui. Anh chị thì thế nào, cùng là diễn viên có khi nào anh chị “diễn” đôi chút để người kia vui?
Trương Ngọc Ánh: Cái đó có chứ, trong cuộc sống cần có cương có nhu, phải biết lùi biết tiến đúng lúc chứ sao đối đầu nhau hoài được? Điều đó cũng đúng trong cuộc sống xã hội hàng ngày. Vợ chồng không nên vì cái tôi của mình quá thì khó mà hạnh phúc được, đôi lúc cũng phải biết nhún nhường lẫn nhau. “Diễn” ở đây không phải là giả dối mà chính là biết nhường nhịn đúng lúc để cả hai cảm thấy hạnh phúc.
Thường khi xảy ra chuyện thì có khi anh Sơn nhịn, khi thì Ánh nhịn. Cái khó của người phụ nữ khi lập gia đình là phải biết lúc nào nên nói, lúc nào nên im lặng, thậm chí lúc nào nên... hờn giận. (Cười)

Trong một gia đình mà chỉ cần một người là nghệ sĩ thôi đã khó để giữ gìn hạnh phúc rồi, trong khi vợ chồng chị cả hai đều là nghệ sĩ, hẳn cái khó không chỉ nhân lên gấp đôi mà còn nhiều hơn thế nữa?
Trương Ngọc Ánh: Thật sự thì đến bây giờ vợ chồng tôi vẫn đang từng ngày, từng ngày để hoàn thiện cuộc sống gia đình, chứ không phải ngày một ngày hai mà tìm ra ngay được giải pháp. Mà nói cho thật tâm thì cuộc sống vợ chồng mà cả hai đều là nghệ sĩ cũng có những sự thú vị riêng nhưng cũng có những khó khăn riêng. Những gì đã, đang và sắp xảy ra đều khiến cho hai vợ chồng thấy những gì mình nỗ lực là chưa đủ, vậy nên chúng tôi vẫn đang tập làm quen và “sống chung với lũ” đấy chứ.
Anh chị có mường tượng được một cuộc sống gia đình như bây giờ trước khi cưới nhau không?
Trương Ngọc Ánh: Không hề! Thật ra mới gặp anh Sơn thì gia đình Ánh đã nhận xét: “Anh này có cái nét của tài tử”. Chỉ vậy thôi chứ không gì khác, mọi thứ vẫn chỉ dừng lại ở những lời nhận xét.

Trương Ngọc Ánh: Rõ ràng là câu chuyện ở rạp hát Hòa Bình đến giờ anh nói hoài nhưng tôi vẫn không thế nào tin được. (Cười)
Lúc đó tôi đã nghĩ: “Cha này hai lần gặp đi với hai cô khác nhau, đã thế ngồi với bạn gái mà còn đong đa đong đưa với người khác là sao? Loại đàn ông lăng nhăng như vậy là không được rồi.” Ngay từ ban đầu tôi đã có ấn tượng không tốt về anh ấy như thế đấy. Nhưng dần dần, anh ấy đã chứng tỏ được sự chân thành trong tình cảm của mình và quyết định tính chuyện lâu dài. Tôi đã cảm nhận được sự thật tâm của anh ấy.
Và đám cưới đã diễn ra?
Trương Ngọc Ánh: Phải, rồi đám cưới đã diễn ra sau khi tôi về hỏi ý kiến của mẹ, dù thú thật là đã đồng ý từ trước đó rồi. (Cười) Khi mẹ hỏi về anh ấy tôi mới ngớ người ra vì mình không biết về chồng tương lai của mình nhiều. Tôi nói với mẹ: “Đời người có hai bàn tay sao phải sợ đói sợ khổ? Anh ấy nghèo cũng được, giàu cũng tốt. Quan trọng là hai vợ chồng thương yêu nhau và cùng nhau chăm lo cuộc sống hạnh phúc.” Mẹ tôi nói nếu con nghĩ vậy thì tốt thôi, mẹ ủng hộ.

Một chương mới đã bắt đầu, và chương tiếp theo diễn ra khi chị Ánh có bầu?
Trần Bảo Sơn: Một sự hạnh phúc tột độ! Khi Ánh có bầu, cô ấy đi bệnh viện khám và mang về những bức hình siêu âm thai. Cô ấy mang về và nói: “Em có quà cho anh nè”. Lúc đó tôi sợ hết hồn vì không biết đó là gì, sau khi nhận ra thì tôi thật sự quá hạnh phúc. Cô ấy biết cách làm tôi bất ngờ và hạnh phúc nữa. Và sau đó thì một chương mới trong cuộc đời đã bắt đầu.
Trương Ngọc Ánh: Khi tôi vô phòng sinh, bệnh viện chỉ cho phép một người thân vào phòng sinh nên quyết định để mẹ vào vì mẹ sợ anh Sơn mất bình tĩnh, hay bị cuống khi xúc động. Lúc sinh xong rồi thì bác sĩ phải cầm chân bé để dốc nước ối ra thì anh Sơn la lên: “Bác sĩ làm gì con tôi vậy?” Làm ai cũng cười ồ lên.
Trần Bảo Sơn: Khi được ẵm bé trên tay, cảm giác lạ lắm, một mối liên kết cha con đã hình thành. Tự nhiên thấy mình to lớn hơn và muốn chăm lo cho bé thật nhiều. Đi đâu cũng muốn đưa bé ra và tự hào: “Đây, đây là con gái tôi đấy.”
Đã năm năm rồi, cuộc sống vợ chồng đã trải qua nhiều dấu mốc thú vị, nhìn lại anh chị còn thấy thiếu thứ gì không?
Trương Ngọc Ánh: Thật ra trong cuộc sống vợ chồng, 5 năm chỉ là một bước đi đầu tiên hết sức ngắn ngủi. Vậy nên tôi rất ngưỡng mộ những ai có đám cưới vàng, đám cưới bạc... Cuộc sống vợ chồng có rất nhiều điều đáng để nói, để cố gắng, nỗ lực mà chỉ trong năm năm chưa thể nào trải qua hệt được. Tuy nhiên, năm năm vừa qua là năm năm hạnh phúc đối với chúng tôi...