Tự hào gốc Hà Nội, cả nhà chồng khinh thường tôi
Ngay cả bố, em chồng và chồng tôi cũng chỉ đi lái xe thuê, vậy mà họ luôn coi thường gia đình tôi vì sống ở quê.
Tôi viết ra đây những dòng tâm sự này, bởi giờ đây tôi không biết mình phải làm thế nào để thoát ra khỏi hoàn cảnh và những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu.
Tôi cũng giống như bao cô gái quê ra thành phố, được bố mẹ cho ăn học tôi nhanh chóng tìm được công việc và có thu nhập. Tôi và anh làm cùng công ty được khoảng 8 tháng thì anh nghỉ việc, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau thêm khảng 3 tháng nữa rồi tổ chức đám cưới. Tổng công thời gian quen và cưới là một năm nhưng chỉ khoảng 6 tháng trước khi cưới chúng tôi mới liên lạc thường xuyên. Đó cũng là lý do làm cho cuộc hôn nhân của tôi đang đứng bên bờ vực thẳm.
Có lẽ thời gian quen biết nhau quá ít ỏi nên chúng tôi thật sự thất vọng về nhau sau khi cưới. Tôi chưa thấy ai thô bạo và cục cằn đến thế. Cưới được 3 ngày anh đã đánh tôi và sau này thì những trận đòn ngày càng dày đặc hơn. Tôi nói gì anh cũng trừng mắt lên quát tôi, chỉ cần cãi thêm câu nữa là anh sẵn sàng giáng cho tôi một vài cái tát. Thậm chí tôi biết mình có thai và báo cho anh biết thì ngày hôm sau tôi vẫn bị đánh chỉ vì những lý do như rửa bát chưa sạch, mẹ chồng nói không chịu nghe lời...
Những ngày đó tôi bế tắc kinh khủng. Tôi mang thai lần đầu nên bị nghén, không thể đi làm được nên công ty cho nghỉ. Tôi vẫn tiếp tục đi tìm việc nhưng cũng chỉ tìm được những công việc tạm thời. Do bất đồng quan điểm nên tôi vẫn bị chồng đánh trong thời gian mang thai. Không chịu được, bố đẻ lên xin cho tôi về nhà để mẹ chăm sóc 2 tháng, sau đó tôi nghe bố mẹ chồng và quay về nhà chồng. Trong hai tháng đó anh không hỏi thăm tôi một lần nào.
Bi kịch thật sự khi tôi sinh bé, đó cũng là lúc mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu bắt đầu phát sinh. Tôi và bà khác nhau về quan điểm chăm cháu nhưng cả chồng và mẹ chồng đều tuyên bố là hai người đó nói gì tôi cũng phải nghe, kể cả đúng hay sai. Thậm chí chồng không cho tôi chơi với hàng xóm, không được gọi điện về cho mẹ đẻ và em gái. Ở nhà thì phải nhất nhất nghe lời mẹ chồng.
Mẹ chồng tôi thì cấm từ giờ không được cho con về nhà ngoại khi chưa có sự đồng ý của bà, không được cho con nằm bú và rất nhiều những cái không được hàng ngày nữa. Tôi không dám hé răng kể cho chồng nghe những mâu thuẫn này vì tôi biết có nói ra cũng chỉ mình tôi chịu trận. Cứ mỗi lần thấy anh quát là mẹ anh lại lên bắt tôi im miệng nhịn chồng, mặc kệ anh đánh chửi tôi cả tiếng đồng hồ. Bà ấy cũng kể lể thêm những chuyện hai mẹ con ở nhà chứ không hề nói đỡ cho tôi một lời.
Từ khi tôi sinh con, cả gia đình là 4 thế hệ sống cùng, chồng tôi gần như không biết cách giải quyết những mâu thuẫn dù là nhỏ nhất trong gia đình. Tôi lúc nào cũng sợ rúm ró khi gia đình anh cãi cọ vì sau đó anh tìm cách gây sự với tôi.
Tôi biết chúng tôi quá khác nhau trong suy nghĩ. Anh ta là người sống bảo thủ, không bao giờ chơi với hàng xóm, ở nhà được mẹ chiều nên lúc nào anh ta cũng là nhất, thậm chí ngồi xem tivi anh ta cũng chửi đổng. Còn về quê tôi thì khỏi phải nói anh ta khó chịu thế nào, bố mẹ, anh, chị tôi có nói câu gì thì cuối cùng tôi cũng là người chụi trận, mặc dù tôi đã to nhỏ nhiều lần khuyên nhủ để anh ta bớt nóng tính đi nhưng không có kết quả.
Anh ta cấm tôi không được đi làm khi không được phép của anh ta. Khi nghe vợ chồng tôi nói chuyện, mọi người vẫn thắc mắc sao nghe giống sếp và nhân viên quá vậy? Còn về quan hệ vợ chồng, anh cũng không là người chủ động. Nếu muốn thì tôi gọi anh, cả tôi và anh đều làm như một cái máy.
Tôi thương con, cứ nghĩ dần dần anh sẽ thay đổi nhưng đến bây giờ thì tôi hiểu điều đó sẽ không xảy ra. Từ một người vui vẻ, hoạt bát, giờ đây tôi cam chịu, bởi tôi có nói gì thì cũng không có ai ủng hộ. Tôi luôn tự hỏi, hay tại tôi sống không ra gì nên gia đình nhà chồng mới ghét bỏ? Nhưng khi tôi có cố khắc phục thì cũng không thể phù hợp được với gia đình luôn tự hào là gốc Hà Nội nhưng mấy đời rồi toàn đi làm thuê và làm công nhân. Ngay cả bố chồng, em chồng và chồng tôi cũng chỉ đi lái xe thuê, vậy mà họ luôn coi thường gia đình tôi vì sống ở quê.
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.