Từng bị mẹ chồng ruồng rẫy, 7 năm sau tôi đã khiến bà phải quỳ gối xin tha thứ
Tôi đã xây được cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang, tậu riêng cho mình một chiếc xế hộp, một căn chung cư nho nhỏ. Tôi cũng không còn nhớ nhiều đến chuyện quá khứ và cũng chẳng thể ngờ lại có ngày chúng tôi chạm mặt nhau trong hoàn cảnh như vậy.
Từ ngày đầu về ra mắt, tôi đã luôn là cái gai trong mắt mẹ chồng. Bà kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân của chúng tôi. Bà nói tôi chỉ là có chút nhan sắc, thấy nhà bà có của nên mới bám lấy con trai bà.
Tôi đã rất tủi thân khi nghe mẹ của bạn trai nói những lời đó và cũng đã từng đề nghị việc chia tay. Gia đình tôi nghèo thật nhưng là nghèo tiền chứ không phải nghèo tự trọng. Tôi không muốn mình phải sống cảnh bị coi thường đó.
Thế nhưng bạn trai tôi thì nằng nặc không đồng ý chia tay. Anh nói chỉ là do mẹ anh nóng tính hay nói chứ không có ý gì. Thậm chí, anh còn từng doạ sẽ tự tử nếu tôi chia tay anh. Thương anh nhiều, tôi lại cố gắng vượt qua những lời nói ác độc đó. Chúng tôi làm đám cưới 5 tháng sau ngày về nhà anh ra mắt.
Ngày đấy chúng tôi được cưới có lẽ phần lớn là do anh nói dối rằng tôi đã có bầu con trai. Chính bản thân tôi cũng không biết điều đó, đêm tân hôn anh mới thú thật với tôi. Ngay hôm sau, tôi và anh đã nói chuyện và xin lỗi bố mẹ. Tôi nghĩ sự thật thà luôn được đánh giá cao, thế nhưng đó lại càng là cái cớ để mẹ chồng cạnh khoé tôi.

Được vài tháng thì mọi thứ cũng dần trở nên yên ổn hơn, ít nhất là mẹ chồng tôi cũng không còn nói nhiều như trước. Hoá ra, đó chỉ là sự yên lặng trước một ngày dông bão. Mẹ anh dẫn một cô gái trông có vẻ con nhà giàu có về nhà và giới thiệu là con của người bạn ở tỉnh kế bên.
Tôi không biết nhiều về cô ấy nhưng có lẽ cô ấy phải rất rảnh rỗi mới có thể ở nhà tôi dầm dề như vậy. Khi tôi còn chưa hiểu mục đích của mẹ chồng thì bà đã công khai tình cảm mình dành cho cô gái đó. Bà luôn miệng nói giá như cô ấy là con dâu của bà trong khi chồng tôi là con trai duy nhất.
Tôi hiểu ý bà nhưng tôi tin tình cảm vợ chồng là chuyện giữa 2 người, không thể vì thế mà lung lay được. Cô gái kia còn rất khéo léo nịnh mẹ chồng tôi, đưa bà đi mua sắm rồi tặng bà những món quà đắt tiền nên càng được lòng bà.
Cô ta còn tỏ vẻ thân thiện với tôi, ngày ngày sắc thuốc hai chị em cùng uống cho đẹp da thải độc. Tôi nghĩ rằng cô ấy cũng có lòng, chỉ là do mẹ chồng tôi có dụng ý xấu nên cũng vô tư đón nhận. Mãi sau này tôi mới biết đó chính là kế hoạch của hai người khi cho tôi uống thuốc tránh thai thường xuyên. Họ không muốn tôi có con, như vậy sẽ dễ hất cẳng tôi ra khỏi ngôi nhà này hơn.
Những mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng ngày càng nhiều hơn. Chồng tôi tuy yêu vợ nhưng lại rất nghe lời và không dám cãi mẹ. Anh chưa khi nào dám bênh tôi trước mặt mẹ mà chỉ tìm cách tránh đi chỗ khác những lúc có mâu thuẫn.
"Tưởng có tí nhan sắc mà muốn làm gì cũng được à? Cái thứ nghèo thì mãi vẫn hoàn nghèo thôi", đó là câu nói của mẹ chồng mà cả đời này tôi sẽ chẳng thể nào quên được.
Còn chồng tôi, anh ta là người đàn ông kiểu gì mà một câu bênh vợ cũng không nói được. Mọi sự lên đến đỉnh điểm khi tôi ngầm cảm nhận được tình cảm của chồng có sự thay đổi. Tôi đã quyết định ly hôn trước sự ngơ ngác của nhiều người. Tôi có thể sống cuộc sống vất vả, thiếu thốn về vật chất nhưng không thể chấp nhận sự khinh thường đó.
Tôi đã có những tháng ngày vô cùng khó khăn. Tôi vào Nam lập nghiệp một phần cũng là để đi thật xa, thoát khỏi những kỷ niệm không đáng nhớ. Cũng chính tại đây tôi đã gặp được những người anh, người chị mà suốt đời tôi mang ơn.
Chúng tôi cùng nhau vay mượn vốn liếng rồi mở cửa hàng. Công việc kinh doanh chưa bao giờ là đơn giản. Chúng tôi đã thất bại nhiều nhưng nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và những câu nói khinh thường năm xưa làm động lực, tôi đã vùng lên được và có ngày hôm nay.
Cách đây 2 năm, tôi quyết định ra hẳn ngoài Bắc để gần với bố mẹ hơn và mở chi nhánh mới ngoài này. Nhờ chút ít tiếng tăm đã gây dựng được ở trong kia nên công việc kinh doanh của tôi khá thuận lợi.
Tôi đã xây được cho bố mẹ một ngôi nhà khang trang, tậu riêng cho mình một chiếc xế hộp, một căn chung cư nho nhỏ. Tôi cũng không còn nhớ nhiều đến chuyện quá khứ và cũng chẳng thể ngờ lại có ngày chúng tôi chạm mặt nhau trong hoàn cảnh như vậy.
Hôm đó khi tôi đến thăm thẩm mỹ viện của mình xem tình hình làm việc của nhân viên thì nghe thấy một tiếng nói quen quen đang thắc mắc về chế độ khuyến mại. Thật bất ngờ, đó chính là người mẹ chồng từng khinh thường tôi, giờ lại đang kỳ kèo, nói đúng hơn là xin nhân viên giảm giá thêm chút đỉnh.
Tôi vừa định quay đi thì bà nhìn thấy. Tất nhiên bà đã rất choáng ngợp khi nhìn thấy tôi của hôm nay, đã không còn là Mai Phương của ngày nào. Bà niềm nở hồ hởi bắt tay bắt chân dù tôi coi như không quen.
Những ngày sau đó, bà chủ động gọi điện rồi đến thẩm mỹ viện của tôi rất nhiều. Bà nói trước đây bị cô gái kia lừa. Cô ta và chồng cũ của tôi đã kết hôn được hơn 1 năm thì chia tay. Cô ta đã cầm theo được không ít tài sản nên giờ gia đình bà đã không còn được như xưa. Đáng nói là, tôi không ngờ bà lại khóc lóc và cầu xin tôi quay lại, cho anh ta một cơ hội.
Thật nực cười. Tôi đã cười lớn khi nghe bà nói như vậy. Bà ấy nghĩ tôi vẫn là cô bé ngây ngô đơn giản năm nào ư? 7 năm bươn chải với đời khiến tôi đủ thông minh để hiểu được vì sao bà lại cầu xin tôi quay lại. Dù sao, ngày hôm nay tôi coi như cũng đã rửa hận được câu nói cay nghiệt năm xưa.
Theo Khám phá
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 6 giờ trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 1 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sựGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.