Vợ không trinh tiết, tôi vẫn yêu
Bản thân cũng là đàn ông, tôi rất xem thường những gã chỉ biết chăm chăm vào trinh tiết của phụ nữ để đánh giá họ là gái hư, phóng túng, dễ dãi.
Đáng nói hơn có những gã không biết tự soi lại bản thân mình. Nếu không có những gã “được voi đòi tiên”, lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi phụ nữ dâng hiến để minh chứng tình yêu thì liệu những nàng đó có tự động mời chào dâng hiến? Hơn nữa khi đã “đủ đầy”, các ông đánh bài chuồn thì lãnh đủ vẫn là thân gái. Thật bất công thay cho chị em phụ nữ! Không phải là người không liên quan nên tôi có thể mạnh miệng nói thế, bởi hơn ai hết, chính tôi là người hiểu rõ nỗi khổ tâm, dằn vặt của người vợ khi lấy chồng nhưng không mang đến được cho chồng cái tinh khiết nhất của mình. Tôi hiểu hơn hết nỗi khổ tâm đó, vì vợ tôi cũng từng không nguyên vẹn khi về với tôi!
25 tuổi em rạng ngời sức sống và yêu đời. Em có nhiều vệ tinh xung quanh nhưng chưa hề rung động. Đến một ngày em trúng tiếng sét ái tình với một gã nhân viên marketing bình thường của công ty đối tác. Được một người như em để ý đến là gã may mắn, thế nên chẳng chối từ, gã cũng bắt đầu săn đón em. Em yêu cuồng nhiệt vì gã là mối tình đầu. Em theo gã đi nhiều nơi, làm cho gã mọi thứ, thậm chí đã dọn về sống cùng gã nhưng hai năm trôi qua gã không hề dẫn em về ra mắt gia đình dù nhà em gã đã rõ như lòng bàn tay. 27 tuổi, sống cùng gã được một năm, em đã trút hết ruột gan ra để dâng hiến cho gã tất cả nhưng khi em nhắc đến chuyện tổ chức một đám cưới, gã lại cau mày. Rồi một ngày em đi làm về phòng trọ trống hoác chỉ còn lại mỗi em trơ trọi, gã họ Sở kia đã dọn đi biệt tâm vì ngại chuyên cưới xin.
Em bị sốc. Tâm lý bất ổn một thời gian dài, em không gặp, không giao tiếp với bất cứ bè bạn nào thế nên ngày gặp em tôi đã rất khó khăn để có thể làm em mở lời với tôi. Em gây cho tôi ấn tượng bởi một cô gái lạnh lùng, không hề cười và không nhìn lấy đàn ông một cái dù rằng tôi cũng thuộc tuýp người phong độ ưa nhìn.
Sau ba tháng hết chinh chiến đường gần như tiếp cận trực tiếp, rủ rê cà phê, hẹn hò ăn uống không có kết quả, tôi chuyển sang đánh xa bằng cách tìm hiểu sở thích của em, làm quen với những đồng nghiệp nữ em hay chơi cùng nhóm, nhờ họ nói tốt,… mãi đến một hôm em mới chịu nhận lời cho tôi một buổi cà phê. Rồi những lần sau đó em cũng đồng ý khi tôi rủ đi ăn uống nhưng em rất kiệm lời, ít khi kể về mình hoặc giả khi tôi hỏi thì em im lặng, không muốn nói đến chuyện đã qua. Tôi kiên nhẫn chinh phục em bằng tấm chân tình của một người đang yêu nồng nhiệt. “Mưa dầm thấm lâu” thế là cũng có ngày em mở lòng với tôi. Nhưng kiểu nói của em rất thẳng, em bảo em không giấu diếm gì cả để sau này tôi không phải trách cứ và dằn vặt em.
Em bảo em không muốn một người tốt như tôi dính vào em, bởi vì em không còn trinh trắng nữa! Nói tới đó em im lặng không giải thích gì thêm, cũng chẳng kể gì thêm về quá khứ đó. Câu nói của em như gáo nước lạnh tạt thẳng mặt tôi. Suốt buổi tôi không nói được lời nào vì mãi suy nghĩ. Sau câu chuyện em nói tôi về nhà trong trạng thái nửa giận nửa thương. Một tuần tôi không liên lạc với em vì chìm đắm trong những nghĩ suy về tình yêu của mình. Tôi băn khoăn liệu mình có chấp nhận được một người như thế làm người yêu, làm vợ hay không? Mình có vượt qua sự miệt thị chua chat với em hay không nếu vẫn cứ muốn có được em. Mình có đủ cảm thông để chôn chặt quá khứ vào nấm mồ của nó?
Quả thật quá khó khăn khi xem mọi thứ như chưa hề có gì, nhưng cũng thật ích kỷ và nhẫn tâm nếu vì chuyện đó mà cả đời không ai chấp nhận em. Tôi biết mình quý em vì bản tính chân thành. Em có thể không phanh phui điều đó, có thể im lặng mãi mãi và tôi có thể sẽ không bao giờ phát hiện ra, nhưng em đã chọn con đường thành thật. Hơn ai hết người con gái như em đáng được hạnh phúc.
Tôi đến tìm em vào một ngày mưa tầm tã, ngay khi em ra mở cửa tôi đã ôm em vào lòng. Tôi bảo muốn cưới em làm vợ, muốn cả đời được che chở và bù đắp tổn thương mà em đã chịu. Tôi hứa cả đời sẽ không bao giờ mang chuyện trinh tiết ra để dằn vặt em, tôi hứa…
Gửi đều đặn 10 triệu đồng mỗi tháng, tôi chết lặng khi thấy cuộc sống ở nhà của bố mẹ
Tâm sự - 28 phút trướcGĐXH - Suốt hai năm gửi 10 triệu đồng mỗi tháng cho bố mẹ, tôi nghĩ mình đã hiếu thảo. Chỉ đến khi về nhà, tôi mới hiểu họ cần điều khác.
Nuôi con suốt 5 năm mới biết không phải máu mủ, tôi có nên buông tay?
Tâm sự - 12 giờ trướcSống bên người phụ nữ tôi yêu từ thời cấp 3, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Nhưng sự thật trớ trêu khiến tôi gục ngã khi đứa con tôi hết mực yêu thương lại không phải con ruột của mình…
Tiết kiệm 17 triệu/tháng vẫn bị chồng chì chiết, ngồi bấm máy tính, cộng dồn từng khoản để kiểm tra
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Giữa thời buổi bão giá, một gia đình 3 người ở tỉnh chi tiêu vỏn vẹn 10-13 triệu/tháng, dành dụm hơn phân nửa thu nhập để tích lũy cho tương lai – tưởng chừng đó là niềm tự hào của bất kỳ người chồng nào.
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 1 ngày trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 2 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sựGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.