Xa nhau một năm ròng, đêm đầu tiên gặp lại, chồng đã hất tôi ra rồi giáng cho một bạt tai

| Tâm sự

Vừa đụng vào người vợ, chồng tôi đã nhổm dậy bật điện rồi hùng hổ giận dữ giáng cho tôi một bạt tai.

Một tháng nay, gia đình tôi đang rất căng thẳng. Tờ đơn ly hôn vẫn nằm im trên bàn với chữ kí có sẵn của chồng tôi. Không khí ngột ngạt đến mức hai đứa con tôi không dám nói chuyện to với nhau. Còn vợ chồng tôi không nói chuyện, không ăn chung, không ngủ chung, chỉ như những người khách qua đường.

Trước đây, vợ chồng tôi rất hạnh phúc. Chồng tôi là nhân viên IT của một công ty nước ngoài. Dù vậy, anh khá lãng mạn. Các ngày lễ, ngày sinh nhật tôi, anh đều nhớ và tặng hoa, quà. Chúng tôi rất hiếm khi cãi nhau. Anh luôn nói khi thấy anh bực mình thì tôi cứ im lặng. Đợi qua cơn bực, anh sẽ chủ động làm hòa. Thế nên mỗi lần cãi nhau, tôi chỉ việc im lặng, những chuyện sau đó, chồng tôi sẽ lo hết.

Đêm nào chúng tôi cũng phải ôm lấy nhau mới ngủ được. Có những hôm anh đi công tác, tôi trằn trọc tới 2 giờ sáng. Rồi tôi nhận được điện thoại của chồng. Hóa ra anh cũng không ngủ được nên gọi hỏi thăm tôi. Chúng tôi cứ thế thức tới sáng để nói chuyện.


Trước đây, vợ chồng tôi rất hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Trước đây, vợ chồng tôi rất hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Có con rồi, chúng tôi tập cho chúng tự lập từ nhỏ. Nên giờ mới có hơn 7 tuổi, hai đứa con sinh đôi của tôi đã tự ngủ, tự ăn riêng được. Nhờ đó, vợ chồng tôi có không gian riêng nhiều hơn.

Năm ngoái, chồng tôi nhận được tin đi học nâng cao ở Nhật Bản một năm. Anh cứ đắn đo mãi. Tôi khuyên anh nên đi học để dễ thăng tiến, anh mới miễn cưỡng đi. Ngày tiễn anh ra sân bay, anh cứ nắm chặt tay bảo tôi chờ anh một năm. Khi về, anh sẽ bù đắp cho tôi thật nhiều.

Suốt một năm ròng xa nhau, tôi rất ít khi ngủ được trọn vẹn một đêm. Anh cũng thế. Đến đầu tháng 11 này, chồng tôi kết thúc khóa học và về nhà. Giây phút đón anh về, nấu nướng bữa cơm gia đình với tôi thật hạnh phúc biết bao.

Đêm đó, chúng tôi gửi con cho nhà nội để dành thời gian cho nhau. Nhưng khi vừa đụng vào người vợ, chồng tôi đã bật dậy mở điện lên. Rồi anh hùng hổ giận dữ giáng cho tôi một bạt tai đau điếng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, anh đã mắng tôi mất nết, hư hỏng khi dám tân trang vùng kín.


Rồi anh hùng hổ giận dữ giáng cho tôi một bạt tai đau điếng. (Ảnh minh họa)

Rồi anh hùng hổ giận dữ giáng cho tôi một bạt tai đau điếng. (Ảnh minh họa)

Lúc này tôi mới hiểu ra nguyên nhân cơn giận dữ của chồng. Trước khi chồng về, tôi có tâm sự với vài người bạn thân thiết về cách làm anh bất ngờ, hưng phấn sau một năm ròng xa nhau. Bạn tôi đã gợi ý đi tân trang vùng kín. Họ nói rằng chẳng có người đàn ông nào từ chối được một người vợ quyến rũ. Tôi đã nghe theo.

Nhưng chồng tôi lại cho rằng tôi mất nết, hư hỏng khi dám "phơi bày" vùng kín cho người khác đụng chạm. Dù tôi cố giải thích rằng người làm cho tôi là nữ, anh cũng không nguôi giận.

Không những thế, sáng hôm sau, anh còn viết đơn ly hôn nhưng chừa phần lý do và kí sẵn. Lá đơn đó nằm trên bàn cả tháng nay. Tôi buồn quá. Tôi đâu có sai gì? Phải làm sao để chồng tha thứ cho tôi đây? Cứ ngột ngạt thế này, chúng tôi ly hôn thật mất.

Theo Ngọc Như (Helino)

Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.