Yêu 3 tháng được tặng nửa cây vàng, lúc về ra mắt, tôi 'chết đứng'
Ba tháng yêu nhau, anh luôn thể hiện mình là con nhà giàu, tiêu tiền như nước. Không ngờ, ngày về ra mắt, nhìn thấy nhà anh tôi chỉ muốn bỏ chạy.
Tôi và anh quen nhau khi đi cùng một chuyến xe khách. Hôm ấy, tôi về chơi nhà bạn còn anh nói "về thăm gia đình".
Ngồi cùng hàng ghế trên xe, thấy anh chững chạc, nhiệt tình và nói chuyện hài hước, tôi cũng vui vẻ đáp lại. Lúc xuống xe ở giữa thành phố, anh còn nhiệt tình giúp tôi gọi xe ôm và dặn dò đủ thứ để tôi không bị mất tiền oan giữa nơi xa lạ.
Sự chu đáo của anh khiến một cô gái độc thân lâu ngày như tôi bị cảm nắng. Bởi vậy, khi anh nhét vào tay tôi số điện thoại và địa chỉ Facebook, tôi vội vàng kết bạn ngay. Một tuần sau, chúng tôi gặp lại nhau giữa Thủ đô - nơi tôi và anh đang làm việc.
Lần gặp gỡ ấy, anh tỏ ra là một người rất ga-lăng. Anh tặng tôi một bó hoa hồng nhập ngoại. Sau đó anh đưa tôi đi ăn uống ở những quán sang trọng. Lúc ra về, anh còn dẫn tôi vào cửa hàng bán đồ nhập khẩu và mua cho tôi rất nhiều đồ ăn vặt.
Tôi lâng lâng trong niềm vui sướng và ngã vào lưới tình của anh một cách nhanh chóng. Nửa tháng yêu nhau, anh tặng tôi một chiếc dây chuyền hai chỉ. Anh còn bảo, sau này, mỗi tháng sẽ đưa cho tôi một chiếc nhẫn vàng để tôi giữ cho tương lai hai đứa.

(Ảnh minh họa)
Cứ thế, sau hơn ba tháng yêu, anh ngỏ lời cầu hôn. Tôi không nghĩ nhiều nên đã cùng anh đi mua nhẫn và trang phục cưới. Sau đó, tôi mới theo anh về ra mắt gia đình. Không ngờ ngày về ra mắt, nhìn gia cảnh của anh, tôi như chết đứng.
Anh không sống ở thành phố - nơi tôi và anh cùng xuống xe lần trước. Nhà của anh lợp ngói, nằm giữa cánh đồng, cách thành phố chừng 20km. Cửa vào nhà được che bởi một tấm bạt đã cũ. Bên trong không có tivi, tủ lạnh và bất cứ vật dụng đáng giá nào.
Thấy cảnh đó, chân tôi muốn khuỵu xuống. Tôi cũng xuất thân từ nông thôn, bố mẹ đều là nhà nông nhưng quê tôi không có ai nghèo như vậy.
Căn nhà tồi tàn cộng thêm việc bố mẹ anh ăn mặc cũ kỹ khiến tôi nhìn anh kinh ngạc. Thấy vậy, anh kéo tôi ra sân giải thích rằng, anh muốn xây cho bố mẹ nhà tử tế nhưng bố mẹ không cho. Ông bà muốn anh dành dụm để lấy vợ, sau này lo cho con cái. Anh còn nói, bố mẹ anh quen tính tằn tiện chứ không hẳn là ông bà không có tiền.
Đến nước này thì tôi không còn dám tin lời anh nữa. Tôi muốn lập tức trở về Hà Nội. Nhưng bố mẹ anh rất đáng thương.
Thấy tôi buồn, mẹ anh cứ nắm lấy tay tôi, bảo tôi đừng chê anh nghèo, đừng bỏ anh mà tội nghiệp... Bố anh thì vội vã vào bếp nấu ăn để giữ chân tôi.
Sự chân thành, hiếu khách của bố mẹ anh khiến tôi xúc động, quý mến. Nhưng tôi cứ băn khoăn mãi về cách sống của anh. Gia đình anh nghèo, công việc không mang lại thu nhập cao nhưng anh tiêu tiền như nước. Liệu anh có đang làm gì mờ ám, vi phạm pháp luật không?
Tôi đã tâm sự với bạn thân của mình. Bạn khuyên tôi nên "bỏ của chạy lấy người" vì gia cảnh như thế thì tôi lấy về sẽ rất khổ. Bạn còn nói, việc giấu kín gia cảnh, cố sống như thể mình là con nhà giàu cũng cho thấy anh là người không đáng tin. Tôi nên chia tay với anh càng sớm càng tốt.
Tôi thấy bạn nói cũng đúng. Tuy nhiên, ngoài nhược điểm đó ra, anh rất tốt và chu đáo với tôi. Cách ứng xử của anh cũng khiến gia đình tôi rất ưng. Vì vậy tôi không biết mình nên quyết định như thế nào nữa.
Tôi mong mọi người hãy phân tích giúp tôi. Tôi đang rất rối nên không suy nghĩ được sáng suốt. Tôi xin cảm ơn.
Độc giả Linh Mai
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 2 giờ trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 11 giờ trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.



