8 năm đau khổ trong xiềng xích hôn nhân, người phụ nữ hối hận, muốn sửa chữa
Đứng trước gương, tôi hỏi người đàn bà đối diện có thấy mình tội nghiệp không? Kết quả của 4 năm yêu, 8 năm hôn nhân sao chỉ còn gương mặt khô khốc, ánh mắt vô hồn?
Tôi xả nước đầy bồn rửa, cắm mặt vào thật sâu. Nước lạnh tràn vào mắt mũi miệng, tôi giật mình ngước mặt lên.
Đêm khuya, chồng con đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng nước chảy. Tôi sờ chầm chậm, mò mẫm từng vết sạm trên khuôn mặt. Tôi trông già hơn tuổi 36 rất nhiều.
Tôi rửa mặt thật kỹ, cố chà xát đến đỏ da nhưng gương mặt vẫn vậy, trông thật tẻ nhạt, thiếu sức sống.
Tôi tự hỏi cô gái tuổi đôi mươi căng tràn nhựa sống và lắm mộng mơ đã biến đâu mất rồi. Không ai trong tôi lên tiếng, chỉ có ánh mắt đờ đẫn cười nhạo…
Điều gì đã qua, làm sao có thể trở lại. Thời gian, thanh xuân, mộng ước… đến mộng mị cũng chẳng tìm về.
Tôi đã chọn sống cho cái gọi là tình yêu mù quáng và hy sinh tất cả cho mái ấm gia đình . Tôi không biết hoặc cố lờ đi rằng, một ngày mình sẽ hối hận như bây giờ.
Biển đời mênh mông nhưng trái tim tôi không nơi trú ngụ. Ảnh minh họa: PX
Tôi lớn lên trong một gia đình có cha mẹ yêu thương con cái không đồng đều. Tôi thường phải nấp ở đâu đó trong vườn nhà để khóc. Khóc chán, tôi tự mò vào nhà, lầm lũi ăn những thứ thuộc về mình.
Những tổn thương do thiếu thốn tình yêu của cha mẹ, khiến tôi yêu mù quáng. Tôi nghĩ chàng trai đó là người duy nhất che chở, yêu thương mình thật lòng.
4 năm yêu nhau, tôi chỉ biết đến anh. Nhiều người bảo tôi yêu và bám anh như sam. Tôi cũng thấy thế nhưng không thể yêu theo cách khác.
Vài lần anh cảm thấy “nghẹt thở”, mất tự do trong tình yêu của tôi. Anh chia tay, tôi níu kéo và phụ thuộc.
Anh cưới tôi có vẻ do thương hại nhiều hơn. Anh nghĩ tôi không thể sống khi không có anh. Để rồi ở tận đáy cô đơn trong hôn nhân, tôi mới hiểu người khổ là người yêu nhiều hơn.
Tôi cố vun vén, ngoan hiền trong sự tẻ nhạt của anh.
Anh không nhớ bất kỳ điều gì liên quan đến tôi. Anh không biết tôi thích loài hoa gì, kích cỡ giày bao nhiêu… Điều duy nhất anh biết, là tôi ghét bị lừa dối thì anh liên tục mắc phải.
Khi đã là vợ, tôi bắt đầu đòi hỏi anh quan tâm. Không được đáp ứng, tôi cáu kỉnh, hờn trách.
Đáp lại thái độ xấu xí của tôi, anh quát lớn, bạt tai, đấm vào mặt… Tôi khóc, đau đớn, tủi nhục… nhưng không ly hôn. Vì tôi nghĩ anh là gia đình và mình đáng bị như thế.
Đánh chán, anh ngoại tình . Anh có người đàn bà khác khi tôi mang thai con đầu lòng. Tôi phát hiện, anh xin lỗi. Chúng tôi diễn tiếp bộ phim gia đình hạnh phúc.
Anh vô cảm, còn tôi trầm cảm. Tôi cố gắng dành hết sự quan tâm cho con để khỏa lấp cô đơn.
Tối nay, tôi ngồi xem lại ảnh thuở đôi mươi. Bao ký ức tươi đẹp, tự do, hoài bão tìm về. Tôi đã làm gì với thanh xuân của mình? Tôi hèn nhát, dựa dẫm và ngu ngốc.
Bởi, nếu đủ dũng cảm, thừa mạnh mẽ thì tôi đang ở đâu đó, không phải trong chiếc lồng chính mình xây lên.
Tôi mất 4 năm yêu, 8 năm đau khổ trong xiềng xích hôn nhân mới nhận ra mình sai. Tôi muốn sửa chữa nhưng còn cơ hội không?
Tôi hỏi rất nhiều lần nhưng người đàn bà đối diện trong gương không trả lời. Ánh mắt đờ đẫn, gương mặt hốc hác đó… nhìn tôi trong thinh lặng. Tôi phải làm gì để bản thân hạnh phúc? Tôi cứ hỏi nhưng không ai trả lời…
Độc giả giấu tên
Không chồng con, tuổi già tôi sống hạnh phúc trong căn biệt thự khiến cả làng ghen tị
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Bước vào tuổi già mà không có chồng con bên cạnh, tôi vẫn khiến cả làng ngưỡng mộ bởi cuộc sống đủ đầy, ấm áp.
Vì tôi ở rể nên vợ không cho phép biếu tiền Tết nhà nội bằng nhà ngoại
Tâm sự - 15 giờ trướcTôi dành 10 triệu đồng sắm Tết cho bố mẹ vợ, biếu nội ngoại mỗi bên 10 triệu nhưng vợ không chịu, bảo vì tôi ở rể nên tiền biếu bên ngoại nhất định phải nhiều hơn.
Bà Tâm xin nghỉ sau 20 năm làm giúp việc, chủ nhà nhất quyết ngăn cản rồi làm một việc khiến bà sốc ngang
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm giúp việc trong một căn biệt thự suốt 20 năm, đến lúc thu dọn đồ đạc xin nghỉ, bà Tâm không ngờ mình lại bị níu chân hết lần này đến lần khác.
3 thế hệ chui trong căn hộ bé tí vì lỡ bán đất quê, giá nhà Hà Nội tăng như gió
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 2 ngày trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 3 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?


