Bán nhà 4 tỷ cho con mua chung cư, mẹ tôi thu mình trong sự xét nét của con rể

| Tâm sự

Gần 4 tỷ đồng là toàn bộ tiền bán căn nhà mẹ tôi đang ở và tiền tiết kiệm của bà để dưỡng già, mẹ đưa cả cho tôi để mua căn nhà 5 tỷ ở Hà Nội, với niềm tin tuổi già không còn cảnh đơn độc. Nhưng khi mẹ dọn ra sống cùng vợ chồng tôi, mọi thứ không diễn ra như lời chồng tôi hứa

Nhà tôi ngày trước chỉ có hai mẹ con. Một căn nhà nhỏ ở quê, không giàu có nhưng đủ yên ổn. 

Tôi lấy chồng, theo chồng ra Hà Nội lập nghiệp. Không nhà, không đất, hai vợ chồng đi thuê, chắt chiu từng đồng. 

Khi chồng đề nghị bán nhà của mẹ tôi để mua nhà ở Hà Nội, anh nói đó là cách tốt nhất để cả nhà đoàn tụ, để mẹ về già ở cùng con cháu, để con cái được báo hiếu cha mẹ. 

Nhưng một năm sau, khi mẹ thực sự sống cùng chúng tôi, tôi mới nhận ra, tiền có thể mua được nhà, nhưng không mua nổi sự tử tế.

Nhà tôi vốn chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau. Bố mất sớm, mẹ tần tảo buôn bán, dành dụm từng đồng để nuôi tôi ăn học và giữ lại căn nhà ở quê như một chốn đi về. 

Tôi lớn lên, học xong, lấy chồng rồi theo chồng ra Hà Nội. Chồng tôi cũng là người ở quê, hai bàn tay trắng. Chúng tôi đi thuê nhà, sống tằn tiện, luôn mang trong lòng giấc mơ có một căn nhà của riêng mình.

Bán nhà 4 tỷ cho con mua chung cư, mẹ tôi thu mình trong sự xét nét của con rể - Ảnh 2.

Tôi thương mẹ, thương đến quặn lòng (ảnh minh hoạ: AI)

Chính trong những ngày khó khăn đó, chồng là người đầu tiên nói đến căn nhà của mẹ tôi. Anh bảo: “Đằng nào về già mẹ cũng ở với con. Bán nhà quê mua nhà trên này, con cái vừa gần mẹ, vừa không lo mỗi khi mẹ đau ốm”. 

Anh còn nhấn mạnh mỗi khi nói chuyện: “Con cái mà không hiếu thảo thì sau con mình cũng đối xử với bố mẹ nó như thế”. Tôi nghe, thấy hợp lý. Mẹ tôi nghe, cũng gật đầu, có lẽ vì mẹ tin con rể và tin tôi.

Căn nhà ở quê bán được gần hơn 3 tỷ đồng cùng với quyển sổ tiết kiệm gần 1 tỷ để dưỡng già, mẹ đưa cả cho vợ chồng tôi mua nhà vì thương con thu nhập thấp lại nuôi hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn học.

Vợ chồng tôi gom góp thêm, vay mượn bạn bè, ngân hàng, đủ để mua một căn nhà trị giá 5 tỷ ở Hà Nội. Ngày ra ở với chúng tôi, mẹ vui lắm, nhìn bà tôi vừa thương vừa áy náy, tự nhủ mình sẽ bù đắp cho mẹ bằng những ngày tháng bình yên sau này.

Năm đầu tiên, mọi thứ vẫn ổn. Mẹ giúp tôi chăm lo nhà cửa, cơm nước. Chồng tôi vẫn nói năng lễ phép, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó khác. Những câu nói vu vơ kiểu như “mẹ ở nhà cũng phải quen nếp sinh hoạt mới”, hay “nhà đông người thì chi phí cũng nhiều hơn”, xuất hiện ngày một nhiều.

Rồi dần dần, mẹ tôi như trở thành “người ở nhờ” trong chính căn nhà mà bà góp gần 4 tỷ để mua. 

Chồng tôi không còn nhắc đến chuyện tiền nong công khai, nhưng trong những quyết định lớn như sửa nhà, mua sắm, chi tiêu… ý kiến của mẹ gần như không còn trọng lượng. Anh coi đó là nhà của vợ chồng tôi, còn mẹ chỉ là người sống cùng.

Có những lúc tôi thấy mẹ lặng lẽ thu mình. Bà ít nói hơn, hay tránh mặt con rể, tự lo phần ăn uống đơn giản cho mình. Tôi hỏi, mẹ chỉ cười: “Mẹ già rồi, ở đâu cũng được, miễn các con yên ổn”.

Nhưng tôi thì không yên ổn. Tôi thương mẹ, thương đến quặn lòng. Tôi ân hận vì đã tin rằng chữ “hiếu” chỉ cần nói ra là đủ. 

Giờ đây, giữa một bên là chồng, một bên là mẹ – người đã đánh đổi cả chốn đi về để cho con một mái nhà, tôi không biết phải làm gì. Mẹ ở cùng thì tôi thương mẹ quá. Nhưng nếu lên tiếng, liệu gia đình tôi có còn yên ấm?.

Mẹ tôi không ưa con rể nên tìm mọi cách để người khác ghét anh, khiến chồng tôi thốt lên: 'Anh sợ phải gặp mẹ em'Mẹ tôi không ưa con rể nên tìm mọi cách để người khác ghét anh, khiến chồng tôi thốt lên: "Anh sợ phải gặp mẹ em"

Tôi khen mẹ trước mặt chồng, rồi khen chồng trước mặt mẹ, mong hai người dần mở lòng nhưng càng cố, mọi thứ càng tệ.

Tiên Tiên/VOV.VN (ghi)
Ý kiến của bạn
Tags:
Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.