Hà Nội
23°C / 22-25°C

Bố mẹ tôi cay đắng gạch tên quý tử ra khỏi di chúc vì món đồ trị giá 49 nghìn đồng

Thứ tư, 09:19 01/01/2025 | Tâm sự

Cuối cùng thì bố mẹ tôi cũng nhận ra sai lầm của mình khi nuông chiều con trai sai cách.

Tôi vẫn nhớ cái ngày mùa hè năm tôi 8 tuổi. Đang chơi cùng lũ trẻ hàng xóm ở sân khu tập thể thì bỗng thấy mọi người nhốn nháo chạy vào nhà mình. Chẳng hiểu chuyện gì nên tôi cứ đứng ở sân nhìn theo. Mãi sau ông ngoại sang trông thì tôi mới biết là mẹ mình đi sinh em bé.

Hồi đó tôi đã đủ nhận thức để biết rằng mẹ mang bầu, nhưng vẫn là trẻ con nên chưa hiểu được quá trình chửa đẻ ra sao. Tôi cứ nghĩ một ngày nào đó em bé sẽ “nở ra” từ bông hoa trên bụng mẹ, tại bố kể với tôi như thế mà! Ai biết đâu mẹ sẽ vỡ ối, rồi mọi người cuống quýt đưa mẹ đi sinh như vậy.

Từ đó tôi chính thức có một thằng em trai. Tên nó là Quý Bảo - mang ý nghĩa là kho báu quý giá của gia đình. Nó là "con cầu tự" do bố mẹ tôi vất vả đủ cách mới sinh được. Bố mẹ mong mỏi sau này mất đi có người chống gậy cho, thế nên dù nghèo cũng vẫn ráng đẻ thêm nó.

Tôi may mắn không bị “ra rìa” vì bố mẹ vẫn quan tâm yêu thương, nhưng những thứ ngon lành đẹp đẽ từng thuộc về riêng tôi đều bị chia làm đôi sau khi thằng Bảo xuất hiện. Nhiều lần mẹ sợ tôi tủi thân nên cố dấm dúi đồ ăn ngon quần áo đẹp cho con trai út, song tôi vẫn phát hiện ra và tự giữ nỗi buồn trong lòng. Tôi không thích so đo với em trai ruột. Nó ít hơn tôi nhiều tuổi nên tôi cũng chẳng tranh giành với nó làm gì cho mệt đầu.

Cơ mà ở đời ai biết điều hơn thì người đó luôn luôn thiệt. Tôi hay nhường nhịn thằng Bảo nên nó suốt ngày bắt nạt chị gái, bố mẹ thì chiều nó nên càng lớn nó càng hư. Hàng xóm xung quanh cũng phải lắc đầu bó tay vì bố mẹ tôi bênh con trai vô điều kiện. Nó làm sai thì bố mẹ tôi chạy đi xin lỗi, đền bù cho người ta cái nọ cái kia. Tuy nhiên thằng Bảo chưa bao giờ bị phạt. Chỉ có tôi bị mắng bị cấm túc do những câu chuyện vô lý nó bịa ra mà thôi.

Bố mẹ tôi cay đắng gạch tên quý tử ra khỏi di chúc vì món đồ trị giá 49 nghìn đồng- Ảnh 1.


Tôi biết rõ sự thiên vị trong gia đình mình nên càng trưởng thành tôi càng hướng nội. Có bao nhiêu ấm ức tôi trút hết vào trong nhật ký. Một lần mẹ dọn phòng vô tình đọc được, bà có gọi tôi ra tâm sự nhưng kết quả tôi càng thất vọng hơn vì mẹ nói rằng “Đừng trách móc em trai vì nhà mình chỉ có duy nhất mỗi nó”. Vậy tôi là gì của bố mẹ? Sinh ra là con gái đâu phải lỗi của tôi?...

Tôi không ghét thằng Bảo vì dù sao nó vẫn là người thân ruột thịt, nhưng sau khi đi lấy chồng thì tôi gần như không nói chuyện với nó nữa. Bố mẹ nuông chiều nó quá nên giờ hơn 20 tuổi rồi nó vẫn lông bông, hết ăn ngủ lại chơi game hoặc đi tụ tập với lũ bạn vớ vẩn. Tay chân lành lặn nhưng nó không chịu đi làm, chỉ ở nhà ăn bám hết ngày này qua tháng khác.

Tôi khuyên bố mẹ nên nghiêm khắc với nó hơn vì họ không thể nuôi thằng Bảo đến hết đời được, song họ đều gạt đi và bảo tôi cứ tự lo cho bản thân mình. Cùng là con dứt ruột đẻ ra mà con gái như tôi lại cực khổ vật lộn với cuộc sống, thằng em phá phách vô dụng lại được cưng chiều. Ngược đời và chua xót thật.

Tôi luôn nghĩ đến một ngày nào đó bố mẹ sẽ hối hận vì nuôi dạy thằng Bảo sai cách. Chẳng ngờ ngày ấy đã tìm đến quá nhanh, bố mẹ tôi gặp tai nạn khá nghiêm trọng khi đang cùng nhau đi ăn cưới họ hàng. Tôi rụng rời tay chân khi nhận được cuộc gọi báo tin bố mẹ đang trên đường đi cấp cứu. Trong khi đó thằng Bảo mải chơi bi-a với bạn nên không thèm nghe điện thoại của tôi, cũng chẳng vào viện xem tình hình bố mẹ như nào.

Vụ va chạm giữa chiếc xe tải với taxi chở bố mẹ tôi đã khiến họ bị thương nặng. Người gãy tay người gãy chân, bố tôi còn gãy xương sườn và hôn mê mấy ngày không tỉnh. Mẹ tôi nhẹ hơn chút nên chỉ nửa ngày là bà đã tỉnh rồi. Tôi khóc hết nước mắt tưởng chuyến đó bố sẽ không qua khỏi, nhưng phúc phần may mắn nên ông vượt qua cửa tử một cách thần kỳ.

Thằng Bảo không hề lo lắng gì, cũng không rơi nửa giọt nước mắt khi nhìn thấy bố mẹ nằm im một chỗ. Tôi phải xin nghỉ làm để chăm sóc bố mẹ, còn phải lo cả cơm nước cho thằng em nữa. Bực lắm nhưng tôi chẳng còn hơi sức để mắng nó. Nếu thằng Bảo biết tự lo cho bản thân thì chắc ngày ấy trời sập xuống rồi.

Mất mấy tuần điều trị bố mẹ tôi mới được bác sĩ cho về nghỉ dưỡng. Cuộc sống gia đình tôi xáo trộn hẳn, tôi còn bận nhiều thứ khác nữa nên phải thuê giúp việc theo giờ đến chăm sóc bố mẹ vào ban ngày. Buổi tối khi đi làm về tôi sẽ tạt qua một chút. Cũng may là nhà chồng ở gần, chứ không tôi có ba đầu sáu tay cũng chẳng biết phải làm sao.

Bố mẹ tôi đã lớn tuổi rồi nên tốc độ phục hồi các chỗ gãy có vẻ hơi chậm. Tự dưng phải nằm một chỗ suốt thời gian dài, tâm trạng của bố mẹ dường như không tốt lắm. Họ hay khó chịu gắt gỏng làm tôi cũng nản theo. Dù không phải đứa con được bố mẹ yêu thương nhất nhưng tôi đã dốc hết thời gian công sức và cả tiền bạc ra để chăm họ lúc gặp biến cố rồi. Chẳng ai có thể trách móc tôi được về chuyện hiếu nghĩa. Vậy mà họ cứ vùng vằng với tôi và suốt ngày hỏi thằng Bảo đâu, tôi chán đến mức chẳng buồn trả lời.

Không có ai quản nên thằng Bảo càng ngày càng đi chơi ác. Nó lê la các quán game với bi-a thâu đêm suốt sáng, bố mẹ liệt giường nên chẳng đi tìm gọi nó được. Thanh niên hơn 20 tuổi đầu rồi mà cứ ăn chơi lêu lổng, tôi nhắc nó ở nhà phụ giúp chăm bố mẹ thì nó ngó lơ.

Rồi cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến. Hôm nay cả tôi lẫn cô giúp việc đều bận không ở cùng bố mẹ được. Bố tôi gọi điện nói thằng Bảo về mua cái ổ điện nối dài để kéo sát cạnh giường cho bố mẹ tiện dùng điện thoại. 2 ông bà người què tay người què chân, không có ai bên cạnh hỗ trợ thì gần như nằm một chỗ bất lực.

Thằng Bảo đang chơi dở ván game nên nó sẵng giọng kêu bố đừng làm phiền, rồi nó dập máy nói không mua được. Nó mới xin mẹ tôi ít tiền để đi chơi, mẹ tôi chẳng còn tiền mặt nên cho nó đúng 100 nghìn cuối cùng trong túi. Bố nói nó mua cái dây nối ổ nhỏ thôi, hàng điện nước gần nhà bán có 49 nghìn. Thằng Bảo đáp lại rằng số tiền đó để nó mua nước ngọt uống chứ không thích mua ổ điện. Xong nó kêu bố mẹ ngủ đi, gãy tay thì dùng điện thoại làm gì (?!?)

Bố mẹ tôi giận run người khi nghe thằng con út nói năng láo toét với chính đấng sinh thành. Họ thất vọng vì nuôi dạy nên một đứa con trai hư hỏng. Đến giờ phút này họ mới tỉnh ngộ, nhận ra chẳng trông đợi gì được vào thằng quý tử mà ngày xưa họ đã vui mừng khóc lóc khi thấy nó chào đời.

Kết quả bố tôi lấy tờ di chúc từng chuẩn bị sẵn ở trong két ra và xé đi. Tôi đến dọn dẹp đổ rác mới phát hiện mảnh vụn trong cái sọt cạnh giường ông bà nằm, chắp vá lại thấy có dòng ghi thằng Bảo được thừa kế cái nhà 4 tầng mặt phố, còn tôi thì chả được gì ngoài sổ tiết kiệm vài chục triệu. Đến bữa tối khi em tôi vừa ló mặt về thì bố đòi đuổi nó ra đường, tuyên bố sẽ gạch tên nó khỏi sổ hộ khẩu và không cho nó một xu nào nữa. Tôi chỉ im lặng nhìn cả nhà tranh cãi với nhau. Chẳng biết vụ tai nạn ấy là may hay rủi, nhưng ít ra nó cũng giúp bố mẹ tôi nhận ra sự thật về sự vô dụng của cậu con út rồi.

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng

Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.

Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc

Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.

Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng

Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.

Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống

Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.

Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ

Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ

Tâm sự - 2 ngày trước

Em gái tôi lấy chồng được 10 năm và có cuộc sống khá đủ đầy. Nhưng mới đây chồng em vỡ nợ gần 10 tỷ, bố mẹ tôi có ý định bán căn nhà đang ở để giúp em, khi tôi phản đối thì bị nói là ích kỷ.

Mẹ chồng kéo họ hàng đến ép tôi bán nhà: Lựa chọn của chồng đã giúp tôi thấu hiểu chân tướng của hôn nhân

Mẹ chồng kéo họ hàng đến ép tôi bán nhà: Lựa chọn của chồng đã giúp tôi thấu hiểu chân tướng của hôn nhân

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Ngày mẹ chồng kéo cả họ hàng đến ép chúng tôi bán nhà để giúp em chồng, tôi đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất.

Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất

Họp lớp sau 20 năm, tôi hiểu vì sao nhiều người chọn im lặng và biến mất

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tưởng chỉ là một cuộc gặp gỡ ôn chuyện cũ, nhưng buổi họp lớp lại khiến tôi nhìn rõ hơn những lát cắt rất thật của cuộc sống, những điều mà khi còn trẻ, chúng tôi chưa từng hiểu hết.

Bán nhà gần 4 tỷ lao vào chứng khoán với ước mơ giàu nhanh: Tôi phải trả giá bằng hạnh phúc và tình thân

Bán nhà gần 4 tỷ lao vào chứng khoán với ước mơ giàu nhanh: Tôi phải trả giá bằng hạnh phúc và tình thân

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Chỉ vì khao khát giàu nhanh từ chứng khoán, tôi đã tự tay đánh mất toàn bộ, từ tài sản đến hạnh phúc gia đình.

Tuổi già của cụ ông có con chu cấp tiền đều đặn: 'Thứ tôi cần không phải là tiền'

Tuổi già của cụ ông có con chu cấp tiền đều đặn: 'Thứ tôi cần không phải là tiền'

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi cũng nghĩ đó là một tuổi già viên mãn. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, sự đủ đầy ấy không đồng nghĩa với hạnh phúc.

Người vợ mất tích 5 năm đột nhiên quay về đòi chia tài sản

Người vợ mất tích 5 năm đột nhiên quay về đòi chia tài sản

Tâm sự - 3 ngày trước

Ly thân đã lâu, vợ tôi cũng bỏ đi biệt tích, nhưng sau 5 năm, cô ấy quay về với cái bụng bầu và đòi chia tài sản.

Top