Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Sau nghỉ hưu, tôi không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi
Sau khi nghỉ hưu, tôi từng nghĩ mình sẽ tận hưởng những ngày tháng thong dong. Nhưng chỉ hai năm sau, cảm giác rảnh rỗi khiến tôi bứt rứt.
Tôi tên Trần Khánh Lâm, năm nay 62 tuổi. Trước đây tôi làm giám sát viên cho một chuỗi công ty lớn tại thành phố, quen với nhịp làm việc bận rộn nên không chịu được cảnh quanh quẩn ở nhà.
Cuối cùng, tôi chủ động tìm đến con trai, đề nghị nó sắp xếp cho mình một công việc trong công ty mà nó đang điều hành.
Công ty của con trai tôi hoạt động trong lĩnh vực sản xuất thực phẩm. Dù mới thành lập ba năm nhưng tốc độ phát triển rất nhanh, nhân sự đã gần 200 người.
Môi trường làm việc trẻ trung, năng động khiến tôi có phần lo lắng vì tuổi tác sau khi nghỉ hưu, nhưng vẫn hy vọng có thể đóng góp bằng kinh nghiệm của mình.
Không lâu sau, tôi được nhận vị trí trưởng nhóm bộ phận kiểm tra hàng hóa và tin rằng mình vẫn còn hữu ích.

Ở tuổi 62, sau khi nghỉ hưu rồi quay lại làm việc, tôi nhận ra rằng môi trường công sở không có chỗ cho sự ưu ái cá nhân. Ảnh minh họa
Đi làm sau nghỉ hưu, tôi chủ quan vì nghĩ mình có kinh nghiệm
Những ngày đầu, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Nhân viên biết tôi là bố của tổng giám đốc nên tỏ ra kính nể, thậm chí có phần ưu ái. Điều đó khiến tôi vô tình sinh ra tâm lý chủ quan.
Ba tháng sau, công ty nhận một đơn hàng lớn từ nước ngoài. Đây là hợp đồng quan trọng, nếu thành công sẽ mở ra cơ hội hợp tác lâu dài.
Con trai tôi dặn đi dặn lại phải kiểm tra thật kỹ lô hàng trước khi giao cho đối tác. Tôi vỗ ngực trấn an, khẳng định sẽ xử lý ổn thỏa.
Thế nhưng trong quá trình kiểm tra, các nhân viên thấy tôi lớn tuổi nên chủ động nhận phần việc, bảo tôi chỉ cần quan sát.
Nghĩ rằng mình có đội ngũ hỗ trợ, tôi giao lại gần như toàn bộ việc kiểm tra cho họ. Tôi không ngờ chính sự chủ quan ấy lại dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Khi con trai báo tin hàng trăm sản phẩm bị lỗi và bị khách hàng trả lại, tôi sững sờ. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã lơ là trách nhiệm.
Bị con trai phạt trước công ty, tôi muốn nghỉ việc
Ngay sau sự cố, con trai tôi yêu cầu toàn bộ bộ phận ở lại để họp. Là trưởng nhóm, tôi đứng ra nhận trách nhiệm.
Trong thâm tâm, tôi nghĩ nó sẽ xử lý nhẹ nhàng vì dù sao tôi cũng là bố. Nhưng mọi chuyện không diễn ra như vậy.
Trước gần 200 nhân viên, tôi bị phạt 300 NDT và bị khiển trách công khai. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy vô cùng mất mặt. Là người cha, tôi khó chấp nhận việc con trai nghiêm khắc với mình như vậy.
Về đến nhà, tôi vẫn còn ấm ức. Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho vợ và nói rằng mình muốn nghỉ việc.
Tôi cho rằng sau khi nghỉ hưu đi làm lại mà còn bị con trai phạt trước đông người là điều khó chấp nhận. Tôi nghĩ vợ sẽ đứng về phía mình, nhưng phản ứng của bà khiến tôi bất ngờ.
Câu nói của vợ khiến tôi "quay xe" đi làm lại
Vợ tôi nhẹ nhàng nói: "Anh thực sự nghĩ mình đúng sao? Sai ngay từ đầu là anh. Con trai phê bình anh là đúng, sao anh lại giận? Nếu ngay cả sự xấu hổ này anh cũng không chịu được thì nên nghỉ. Nhưng hãy nhớ, nó đã chịu nhiều áp lực khi nhận anh vào công ty. Anh nên chứng minh mình xứng đáng, chứ không phải khiến người khác nghi ngờ quyết định của nó."
Những lời ấy khiến tôi lặng người. Ban đầu tôi thấy bị chạm tự ái, nhưng càng nghĩ càng thấy vợ nói không sai.
Tôi đã mang tâm thế "người nhà" vào công việc, thiếu trách nhiệm và chủ quan. Nếu con trai bỏ qua, không chỉ tôi mà cả công ty sẽ mất kỷ luật. Nghĩ đến điều đó, tôi đỏ mặt vì xấu hổ.
Sau nghỉ hưu, tôi hiểu rằng làm việc phải dựa vào năng lực và trách nhiệm
Sau đêm hôm ấy, tôi quyết định tiếp tục đi làm và thay đổi hoàn toàn thái độ. Tôi kiểm tra từng chi tiết, tham gia trực tiếp vào mọi khâu, không còn đứng ngoài quan sát.
Tôi cũng chủ động lắng nghe ý kiến của nhân viên, nhưng luôn tự mình chịu trách nhiệm cuối cùng.
Dần dần, mọi người trong công ty nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Tôi không còn là "bố của tổng giám đốc" mà là một trưởng nhóm thực sự.
Ở tuổi 62, sau khi nghỉ hưu rồi quay lại làm việc, tôi nhận ra rằng môi trường công sở không có chỗ cho sự ưu ái cá nhân.
Sự nghiêm khắc của con trai và lời nhắc nhở của vợ đã giúp tôi hiểu rằng chỉ có năng lực và trách nhiệm mới khiến người khác tôn trọng.
Và cũng từ đó, tôi làm việc chăm chỉ hơn để chứng minh rằng dù đã nghỉ hưu, tôi vẫn có thể đóng góp bằng chính khả năng của mình.
* Chia sẻ của tác giả Trần Khánh Lâm đăng trên trang Toutiao (Trung Quốc).
Theo Toutiao
Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng
Tâm sự - 1 ngày trướcĐúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
