Chê con dâu không "vượng phu", mẹ chồng muốn tôi đi hỏi cưới vợ mới cho con trai bà
Cuộc hôn nhân của tôi chưa bao giờ là một bản sonata êm đềm, mà giống như một khúc rock gắt gao.
Cuộc hôn nhân của tôi chưa bao giờ là một bản sonata êm đềm, mà giống như một khúc rock gắt gao, chứa đầy những nốt nhạc chua chát, sắc lẻm. Hôm nay, tôi muốn kể về một chương mới nhất trong cuốn tiểu thuyết hài hước mà số phận đã bày ra cho tôi: Chuyện mẹ chồng tôi bắt tôi đi hỏi cưới vợ mới cho con trai bà. Lý do là vì bà cho rằng tôi "thấp bé nhẹ cân, tướng không vượng phu" , cản trở con trai bà trở nên giàu có.
Ở đời này tôi sợ nhất là những người đàn ông không có chí tiến thủ và lười lao động. Tôi nhớ là hồi mới yêu đương anh ta đâu đến nỗi nào, thế nhưng càng ở với nhau thì những cái thứ mà tôi ghét nhất, sợ nhất, muốn né nhất lại đều lộ ra ở anh ta.
Tôi không đổ tại nhưng quả thật là giáo dục và môi trường sống ảnh hưởng rất nhiều đến 1 con người. Sống trong 1 môi trường không biết đúng sai, luôn đổ mọi tội lỗi cho cả thế giới như nhà chồng tôi thì sớm muộn gì cũng nảy lòi ra thứ vô dụng, ăn bám như đức lang quân của tôi bây giờ.
Chồng tôi thay vì đi làm, lao động có ích cho xã hội như mọi người thì anh ta lựa chọn đầu tư đa cấp, mua tiền ảo, luận sổ xố... nói chung là mọi nơ-ron thần kinh đều cố gắng phát triển theo hướng nằm ườn ra nhưng vẫn mơ mộng thành đại gia, tỷ phú!
Được cái ông con thì vừa lười vừa tham còn bà mẹ thì cũng vừa tham vừa lười, lại còn không biết đúng sai nữa! Mọi thất bại của thằng con trai mình bà đều tìm cách đổ tại và người dễ đổ tại nhất là vợ nó - Vâng! Chính là tôi!
Tưởng tượng xem, bà mẹ chồng luôn cho rằng tất cả những thất bại của con trai bà không phải vì anh ta lười biếng đến mức có thể nhận giải Nobel trong lĩnh vực "nghệ thuật không làm gì cả", mà tất cả đều tại vì tôi. Bà ta nói rằng tôi thấp bé nhẹ cân, ăn mãi không béo nổi mà trong nhà thì phụ nữ phải đầy đà 1 chút thì chồng mới phát được. Đã vậy mặt mũi tôi khá nhỏ nhắn và cằm chữ V chứ không phải mặt tròn cổ ba ngấn nên chắc chắn tôi không phải tướng phụ nữ vượng phu.
Kể từ đó, mỗi lần phu quân đáng kính của tôi bể nợ, trượt sổ xổ hay cống hết tiền cho mấy công ty đa cấp thì đều là tại tôi nên anh ta mới làm ăn thất bát! Tôi bảo chịu khó mà làm ăn đi, không cần phải cao sang gì, tôi bán hàng online rất chạy, chỉ cần anh ta hỗ trợ các phiên livestream bán hàng của vợ, chịu khó đóng hàng gửi đơn là 2 vợ chồng ăn không hết rồi. Thế nhưng không, cả nhà ấy chê cơ ạ, đòi phải làm ăn lớn. Lớn đâu không thấy toàn thấy tiền đội nón ra đi.
Tôi thì kiếm được, hiện tại đã tích góp mua nhà, mua xe, đó là kết quả của bao nhiêu đêm thức trắng và những giọt mồ hôi, nước mắt. Con cái chúng tôi học trường Quốc tế, tiền học chẳng ít ỏi gì nhưng tôi hoàn toàn có thể chi được cho con. Sở dĩ được như vậy cũng nhờ vào sự cần cù, chăm chỉ của tôi, một người phụ nữ mà theo lời bà mẹ chồng tôi là "không có tướng mạo vượng phu".
Tôi làm bục mặt ra, nhà chồng thì chả coi mình ra gì thì đương nhiên tôi kiếm được bao nhiêu thì phải giắt vào cạp quần hết rồi chứ ngu dốt đâu mà để cho nhà chồng hưởng. Chắc vì chuyện này mà mẹ chồng tôi lại càng lồng lộn lên.
Và thế là, trong một ngày đẹp trời, bà mẹ chồng tôi với bộ mặt nghiêm nghị, ra lệnh cho tôi đi hỏi vợ mới cho chồng tôi, là hỏi cưới vợ bé cho chồng nhé chứ không phải là bắt tôi ly hôn để con bà lấy vợ mới đâu. Ôi, cuộc sống đôi khi trớ trêu đến mức người ta tưởng chừng như đang đóng một vở kịch bi hài mà không hề biết mình đã nhận vai diễn từ bao giờ.
Nhưng, tôi đã đồng ý. Vâng, đúng vậy! Tôi đồng ý đi hỏi vợ mới cho chồng mình, không phải vì lòng tôi dịu dàng, thuần khiết như nước suối trong veo, mà bởi vì tôi có kế hoạch của mình cả. Tôi đi hỏi vợ mới cho anh ta và tiện thể tôi tặng anh ta một món quà kỳ diệu - tờ đơn ly hôn, đánh dấu sự khởi đầu cho cuộc sống tự do, không còn bị xiềng xích bởi những chuẩn mực lạc hậu, không còn bị những lời chỉ trích vô căn cứ, ngớ ngẩn.
Cả mẹ chồng lẫn ông chồng vô tri của tôi đều ngỡ ngàng vì lúc nào chả nghĩ tôi không dám bỏ chồng. Cái lúc tôi bước đi trên con đường riêng, không còn phải sống dưới cái bóng của một cuộc hôn nhân đầy rẫy sự khinh miệt và không trân trọng, tôi cười không ngậm được mồm, bởi tôi biết, tôi đã giành lại được cuộc đời của mình và không còn là con rối trong gia đình kia nữa
Tài sản của tôi nào có đứng tên tôi mà đứng tên mẹ đẻ tôi hết nên chẳng có cái gì cho mẹ con nhà đấy đòi chia chác hết. Tôi biết thừa cả mẹ lẫn con kiểu gì cũng nhăm nhe đòi hỏi quyền lợi dù chả bỏ ra tí công sức nào nên tôi luôn đề phòng và cảnh giác. Nói trắng ra là cái đứa con dâu không vượng phu mà bà mẹ chồng tôi chê ỏng chê eo chỉ cần không phải sống cùng con trai bà là đời lên hương ngay!
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.