Chị chồng vay 5 triệu mãi không trả, tôi nhắc nợ để lấy tiền khám thai thì chị thản nhiên nói "lấy tiền mừng cưới ra mà trừ nợ"
Biết là chị chồng quen thói chây ì, nhưng tôi không ngờ mặt chị dày đến mức vô địch thiên hạ vậy!
Nhiều lúc tôi cũng không hiểu vì sao con người ta có thể thay đổi chóng mặt như thế. Cùng là một người thôi, nhưng 3 năm trước họ hiền lành tử tế với tôi bao nhiêu, bây giờ lại trở mặt khó chịu bấy nhiêu.
Đó chính là chị chồng tôi mọi người ạ. Hồi tôi và chồng mới yêu nhau, ngay hôm đầu tiên gặp gỡ ra mắt thì chị ấy đã hỏi vay tiền rồi. Từ 500 nghìn lên thành 1 triệu, rồi 2 triệu. Sau đấy thi thoảng chị lại nhắn tin nhờ tôi bắn cho 100 - 200 nghìn để thanh toán đơn hàng online nữa. Tổng cộng sương sương tôi ghi lại cũng gần 6 triệu đồng.
Dù không thích cho vay nhiều lần như thế, nhưng tôi thấy chị ấy đối xử với mình cũng tốt nên không tính toán gì cả. Nhiều lần đi ăn vặt cà phê, chị ấy cũng chủ động trả cho phần của tôi. Thế là tôi nghĩ chắc chị ấy không dư dả gì nên mới phải vay nhiều như vậy.
Nào ngờ đâu khi tôi chính thức về làm dâu, chị chồng liền lật mặt nhanh hơn cả bánh tráng!
Hồi trước tôi rất thương chị vì hoàn cảnh sống không dễ dàng. Gia đình chồng chị thuộc dạng bình thường, mở quán bán xôi trong ngõ. Chồng chị làm thợ điện, nghe nói công việc bấp bênh nhưng kiếm đủ tiền lo cho gia đình. Bản thân chị chồng thì làm lễ tân ở một khách sạn nhỏ trên phố cổ, lương thấp nhưng cũng ổn định.
Đáng lẽ ra như người ta vay nợ nhiều thì sẽ biết ngại, tự nhủ bản thân sống tiết kiệm hơn để trả nợ cho xong. Thế nhưng ngoài tôi ra thì chị chồng còn vay cả đống người quen bạn bè khác nữa, và chị thích lối sống phông bạt sang chảnh chứ không thích giản dị đơn sơ. Chị bảo người Hà Nội thì phải có "chất", không thể xuề xòa để người khác chê cười.
Vì cái suy nghĩ ấy nên chị chồng tiêu xài rất phung phí. 36 tuổi rồi mà chị ấy ăn tiêu vô tội vạ, không tích cóp được gì. Chị thích gì mua nấy, sướng đâu là đi chơi ở đấy, thu nhập thấp nhưng luôn nghĩ mình là đại gia, thiếu tiền thì đi vay, chẳng bao giờ thấy chị trăn trở vì nghèo.
Kể ra tôi cũng nể tinh thần lạc quan của chị ấy. Nhưng kiểu của chị chồng tôi là vô tư quá thành vô tâm, sống không biết điều, mặc kệ thiên hạ đàm tiếu chê bai thì chị vẫn sống theo cách riêng của chị. Tôi không cho vay nữa thì chị mắng chửi nói xấu sau lưng. Tôi nhắc chị trả tiền thì chị giả ngơ giả điếc. Giữa đường phố đông đúc, chị quát tôi là cái loại "dai như đỉa", người một nhà mà có mấy đồng bạc cũng không tha (?!?)
Cứ mỗi lần đòi tiền bị chị chồng chửi xong, tự dưng tôi hoang mang không biết ai mới là con nợ. Bố mẹ chồng xấu hổ thay cho chị, bảo sẽ thay chị trả tiền cho tôi vì nợ đến mấy năm trời rồi. Nợ từ khi tôi chưa bước chân về nhà làm dâu đến bây giờ bụng bầu to tướng vẫn chưa thấy chị đưa xu nào hết. Tôi thương ông bà về hưu lương chẳng có mấy đồng nên từ chối nhận, ai lại để ông bà đóng vai quýt làm cam chịu như thế.
Chị chồng lì đến nỗi bây giờ nhà có việc chị cũng kiếm cớ tránh mặt để không phải gặp em dâu. Chồng tôi nhiều lần gọi điện phàn nàn về cách cư xử của chị gái, song chị ấy đều bỏ ngoài tai. Chị lại đi khắp nơi kể xấu tôi là đứa em dâu "nham hiểm", chuyên xúi bẩy châm ngòi mâu thuẫn để chị em họ cãi nhau.
Đợt này vợ chồng tôi gặp khó khăn tài chính do công việc không suôn sẻ. Đã vậy bố chồng còn bị ngã nằm viện phải mổ nữa. Tôi thì bầu 7 tháng sắp đẻ rồi, cần tiền khám thai và tẩm bổ nên quyết tâm phải đòi bằng được khoản nợ của chị chồng.
Vợ chồng tôi qua tận nhà anh rể để nói chuyện. Anh ấy ngại nên không dám ra mặt, bảo ai nợ người ấy có trách nhiệm tự lo. Ông bà thông gia thì ngao ngán vì tuần nào cũng có người tới tìm con dâu đòi nợ. Chúng tôi lịch sự bảo chị xoay đâu thì xoay, cố gắng trả trong tuần này để 2 vợ chồng còn lo nhiều chi phí. Tôi cũng làm tròn xuống thành 5 triệu cho chị dễ trả, số còn lại coi như tôi biếu không.
Chị chồng đốt giấy giả bộ "tiễn vong", bảo năm ngoái chị mừng cưới chúng tôi 1 triệu, thế nên chị sẽ trừ số ấy vào khoản nợ đã vay. Còn lại 4 triệu, chị phẩy tay nói tháng này tiêu hết lương rồi, muốn đòi thì đem đồ đạc trong nhà chồng chị ra mà bán, chứ chị không có nổi một cắc trong người!
Chắc đến cuối đời này tôi cũng không quên được vẻ mặt kinh hoàng của cả gia đình anh rể lúc đó. Chẳng biết họ nghĩ sao chứ vợ chồng tôi thì bó tay thực sự! 32 năm cuộc đời tôi chưa thấy ai mặt dày như thế. Kêu trừ tiền mừng cưới vào tiền nợ thì chịu rồi!
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 18 giờ trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 1 ngày trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.


